XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.

nên cảm thấy vinh hạnh, loại cảm giác này khiến cô khó chịu cực kỳ.
Viêm Dạ Tước giống như là nổi giận, bị cô nói cho nổi giận, nắm lấy cánh tay cô, lạnh giọng khẳng định: "Bây giờ em chính là!"
Trình Du Nhiên bị cặp mắt tối sắc bén làm ngơ ngẩn, bởi vì lời anh nói, trong lòng ngẩn ra, muốn tránh, "Tôi mới không cần ——"
Lời kế tiếp, trong nháy mắt đều bị nụ hôn của Viêm Dạ Tước bao phủ.
Viêm Dạ Tước thừa dịp cô không để ý, tức giận bắt môi cô làm tù binh, vào lúc cô nói chuyện, trong nháy mắt khiến nụ hôn sâu hơn.
Tư vị tươi mát mê người làm cho anh lưu luyến quên về, không bao giờ muốn rời đi nữa.
Tay anh đặt ở hông cùng trên lưng cô, giam cầm cô, xuyên thấu qua y phục, cũng có thể cảm nhận được vẻ ấm áp mê người từ trên da thịt cô truyền đến, hôn bá đạo mà mang theo tức giận, giống như là đang cảnh cáo cô vừa nói chuyện không nên nói.
Thình lình hôn khiến Trình Du Nhiên hoàn toàn kinh ngạc, cánh tay anh không để cho cô có thể phản kháng, cả người dán chặt lồng ngực lửa nóng của anh.
Trình Du Nhiên trợn tròn mắt to, sững sờ nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, chóp mũi cao thẳng nhẹ nhàng đụng vào gương mặt cô, cảm nhận được anh hôn bá đạo lại dịu dàng cùng thở dốc của phái nam, đều như dòng điện mãnh liệt nhất, điện làm toàn thân cô tê dại, để cho mặt cô trong nháy mắt đỏ bừng, mùi hương đặc biệt trên người anh chui vào chóp mũi theo đường hô hấp.
Trình Du Nhiên run nhẹ, lực cánh tay Viêm Dạ Tước càng thêm buộc chặt, kết thúc nụ hôn này, giọng nói hùng hậu vang lên bên tai cô: "Hiện tại, em rõ ràng rồi chứ?"
Trình Du Nhiên hơi luống cuống tay chân, chớ nói chi là trả lời câu hỏi của anh.
"Tại sao là tôi?" Cô muốn biết, tại sao là cô, rõ ràng anh là người hay quên, không nhớ rõ sự việc sáu năm trước, cô cũng tự nói với mình vô số lần, hãy xem đó như là tình một đêm, không nên suy nghĩ nhiều, anh thế nhưng lại xuất hiện lần nữa, nhất định mang cô theo bên người, bây giờ còn nói muốn cô làm cô gái của anh.
"Em có tư cách này." Viêm Dạ Tước nói rất đơn giản, ở phương diện tình cảm, anh luôn luôn không giỏi mở miệng, trong nháy mắt chỉ nghĩ ra một câu nói này.
Nhưng Trình Du Nhiên lại nhất thời cứng đờ, cũng bởi vì cô có tư cách này, cô cũng biết, không có chuyện gì tốt.
Rất nhanh, cô khôi phục vẻ mặt lười biếng trước sau như một, nói: "Thật đúng là đa tạ lão đại Viêm cho tôi cái vinh hạnh này, nhưng tôi muốn nói, bản thân tôi không thích hợp vào hắc đạo, hơn nữa sẽ không tìm người hắc đạo ở cùng nhau."
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, thật không biết trong đầu cô lắp ráp thứ gì, trả lời anh cái này.
Trình Du Nhiên thấy anh không nói lời nào, lại tiếp tục nói: "Tôi chính là bác sỹ có sở trường dùng dao, cầm súng chỉ e rằng tôi không thích hợp, không bằng lão đại để cho tôi cùng Tiểu Nặc trở về Hongkong." Cô không cần tư cách đó, nếu chỉ là như vậy, cô chỉ muốn cùng Tiểu Nặc trở về sinh hoạt bình thường.
Song cô lại nghĩ thế nào cũng không ra Viêm Dạ Tước cũng sẽ vui đùa với cô, "Không biết dùng súng, từ hôm nay trở đi, luyện sẽ biết."
Trình Du Nhiên muốn coi những lời này chỉ là nói giỡn, nhưng cuối cùng cô sai rồi, mà là lỗi lầm nghiêm trọng, thật không biết trước mặt Viêm Dạ Tước, cô nói chuyện đều giống như nói Thiên Thư* ư? Vì sao người đàn ông này nghe không hiểu?
* Thiên Thư: văn chương chữ viết khó hiểu hoặc khó đọc.
Sau khi cô nói toàn những lời không thích hợp, anh thế nhưng phân phó Bôn Lang dạy cô luyện súng, hơn nữa còn yêu cầu trong vòng hai ngày, bắn vỡ bình thủy tinh xa mười mét
Vào lúc cô phải sống với hắc đạo, còn phải huấn luyện, kết quả, một ngày đi qua, tay nắm súng của cô bắt đầu đau nhức, cũng không bắn trúng giữa, Bôn Lang luôn được coi là Súng Thần cũng sắp phát điên vì cô, hướng cô cầu xin: "Chị hai, chị còn bắn không trúng, hôm nay em đây có thể sẽ rất bi thảm, chị xem như tội nghiệp cho em đi."
"Cái gì mà chị hai, tôi rất già à?" Trình Du Nhiên liếc Bôn Lang, cầm lấy súng, vào lúc này, cô thật vẫn cầm súng khơi lên tranh luận, cô cũng không tin không bắn trúng một lần!
Lão đại ra tay



Thủ đoạn dạy học của lão đại


Một lát sau Trình Du Nhiên mới thật sự hiểu, hậu quả của việc Viêm Dạ Tước đích thân ra tay là cái gì, đó là phương thức huấn luyện khổ nhất dồn xuống địa ngục, nếu trời cao còn có thể cho cô cơ hội lựa chọn lần nữa, vậy thì cô nhất định sẽ lựa chọn Bôn Lang dạy cho mình, trong môi trường ưu nhã học tập cho thật giỏi, tình nguyện không ăn một vài bữa cũng phải luyện tập tốt.
Nói như vậy, cô ít nhất sẽ không giống như hiện tại, bị nhốt vào mật thất, phòng xạ kích cách âm siêu tốt, cái bia gần ba mươi mét, bốn phía đều treo súng lục các loại.
Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, cúi đầu nhìn một khẩu súng trên mặt bàn, không, phải nói là một khẩu súng lục bị tháo rời linh kiện, không phải muốn bắn súng sao? Dùng chút linh kiện này thì cô bắn kiểu gì?
Lúc này, Viêm Dạ Tước đi tới bên người, đưa tay cầm thân súng máy lên, lắp lò xo, lắp đầu, lắp nòng sún