Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.

ừ binh lính phía ngoài, đồng thời ở trong mắt Lục Tường, người hiện tại có thể làm như vậy, cũng chỉ có Viêm Dạ Tước!
"Lục Tường, đúng lúc nên chấm dứt rồi." Âm thanh lạnh lùng vang lên ở trong đoàn binh lính, theo mũ lính vừa dầy vừa nặng lấy xuống, lộ ra bóng dáng đám người Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên, Bôn Lang.
"Viêm Dạ Tước, xem ra tao thật sự là xem nhẹ mày rồi!" Lục Tường tỉnh táo đứng ở chỗ đó, trong mắt cũng không có vẻ sợ hãi, mặt đùa cợt nói: "Mày thật sự cho rằng lần này mày thắng chắc sao?"
"Lão già, nếu như ông đang đợi bộ đội cứu viện của Tần Tử Duệ thì tôi thấy ông nên bỏ cái ý nghĩ đó đi!" Bôn Lang hừ lạnh, súng lục chỉ hướng mi tâm của Lục Tường, trước khi đến, lão đại đã sắp xếp xong xuôi tất cả kế hoạch, chẳng những có thể hạ gục người của Lục Tường, Tướng quân Nicola cũng có thể ăn trọn khu chế độ quân nhân, đến lúc đó chỉ cần một tội danh cấu kết hải tặc là đủ rồi.
"Tần Tử Duệ, dĩ nhiên chỉ là thứ nhất!" Trên tay Lục Tường đột nhiên có một cái điện thoại nhỏ, âm thanh âm trầm lộ ra đầy tà khí: "Đây chính là thứ hai!"
Nói xong, ngón tay đưa ra nhẹ nhàng nhấn một cái trên đó, Viêm Dạ Tước không nói hai lời, ôm lấy Trình Du Nhiên né tránh, bởi vì mới vừa rồi, anh nghe được một bên bàn truyền đến tiếng vang tích tích, đó là âm thanh bom đã khởi động.
Quả nhiên, tiếng nổ đùng đoàng khổng lồ đột nhiên vang lên, ai cũng sẽ không nghĩ tới, Lục Tường thế nhưng điên cuồng đến mức dám đặt bom ở trong trại lính chỗ lều trại của Lev, chỉ sợ rằng đối với đồng minh duy nhất của ông ta, ông ta cũng căn bản không tin!
Thật may là vị trí nổ mạnh cách mọi người khá xa, hơn nữa Lục Tường hẳn là sợ bị phát hiện, chỉ cài đặt một quả lựu đạn mini mà thôi, mặc dù đầu mọi người đầy bụi đất, nhưng không có thương vong.
"Đuổi theo." Thấy Lục Tường đã biến mất khỏi trong lều trại, Trình Du Nhiên cùng Viêm Dạ Tước gần như đồng thanh mở miệng nói, hai người nhanh chóng bò dậy, phóng ra bên ngoài lều trại.
Vừa tới cửa, chỉ thấy Lục Tường đang muốn đi lên một chiếc xe quân dụng chạy trốn, Viêm Dạ Tước bóp cò, đạn gào thét mà qua.
Vang một tiếng "pằng", cuối cùng có một viên đạn ghim vào trên cánh tay Lục Tường, chỉ là cùng lúc đó, Lục Tường cũng thành công chui vào trong xe, xe khởi động, nhanh chóng đi mất.
"Viêm Dạ Tước, lên xe!" Khác với Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên ra ngoài trước hết nghĩ tới chính là tìm xe hơi, cũng may, nơi này không có thứ gì, nhưng xe hơi thì cực nhiều.
Thấy Viêm Dạ Tước nhảy lên, Trình Du Nhiên thuần thục chuyển lái, dưới chân đạp cần ga, xe hơi kêu to một tiếng, phun ra một làn khói, nhanh chóng đuổi theo hướng Lục Tường.
"Theo sát ông ta." Nhìn xe Lục Tường phía trước mặt, Viêm Dạ Tước chau mày lại, đối với anh mà nói phá hỏng bánh xe đối phương dễ dàng, nhưng bọn anh cần Lục Tường còn sống để tìm Tiểu Nặc, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta chạy trốn trước mặt.
Trình Du Nhiên không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm hướng Lục Tường, tay lái không được thay đổi xe hơi tiến thẳng về phía trước, bỏ lại từng cây bạch dương ở đằng sau.
Lần này, bất luận thế nào, cũng không thể để Lục Tường chạy thoát!
Lục Tường hình như phát hiện sự tồn tại của hai người Trình Du Nhiên, lập tức chui một đầu ra từ cửa sổ xe hơi trên nóc xe, trên tay cầm súng máy nhanh chóng bắn càn quét qua.
Trình Du Nhiên luôn luôn tay mắt lanh lẹ, cả người nằm ở trên tay lái, nhưng vẫn lái xe bình thường.
Đồng thời, Viêm Dạ Tước dùng súng bắn vỡ cửa xe bên trái, thò người ra ngoài, tiếng súng lục nổ đùng đoàng liên tục truyền đến, vừa phun ra đạn súng máy đột nhiên tịt ngòi, tay súng mềm nhũn nằm ở nóc xe hơi, máu tươi chảy ròng ròng.
"Lục gia!" Bên ngoài rừng bạch dương, hai chiếc xe đang đợi thấy Lục Tường chạy như điên tới, nhất thời lớn tiếng hô.
"Ngăn cô ta lại!" Lục Tường đi xuyên giữa hai chiếc xe mà qua, chạy thẳng tới phòng tối nhốt Tiểu Nặc, đồng thời lớn tiếng hô phía sau lưng.
Sau khi tài xế hai chiếc xe nghe được, lập tức đạp chân ga, một trái một phải đánh tới phía hai người Trình Du Nhiên, thế nhưng nghĩ bằng vào cậy mạnh giết chết hai người. "Em chỉ cần để ý tới lái xe thôi." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói.
Trình Du Nhiên lập tức điều chỉnh phương hướng bánh xe nhắm ngay chiếc xe bên phải, cô biết, Viêm Dạ Tước có thể nói ra lời này, cũng chứng minh anh có thể giải quyết.
Giờ phút này, Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, súng lục huy động liên tục lần nữa, nhắm ngay bánh xe chiếc xe hơi bên trái, chạy xe hơi lao cực nhanh bánh xe phía trước đột nhiên thiếu chống đỡ với mặt đất, nhất thời, lật sang một bên.
Đối với chiếc xe hơi phía bên phải đã vọt tới trước mắt, Trình Du Nhiên không tránh không né, vẫn tiếp tục duy trì tốc độ bình thường đón đầu đụng vào.
Vào lúc sắp đụng vào nhau, chân phải trực tiếp đạp cần ga hết cỡ, chợt xoay vô lăng, xe vọt tới giống như tên rời cung, chỉ là phần đuôi bị đụng chút ít, mà xe hơi đối phương, bởi vì Trình Du Nhiên tránh nhanh ra, thẳng tắp đụng vào một gốc cây bạch dương cao lớn.
Vậy mà chính ở một chút


The Soda Pop