Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.
trở ngại này, Lục Tường đã từ trong xe chui ra, xông thẳng vào trong phòng tối.
Lúc này, đã không cần có nói bất luận cái gì, chợt giẫm thắng xe, hai người gần như đồng thời nhảy xuống từ trên xe, phóng tới hướng bóng dáng Lục Tường đã biến mất.
"Viêm Dạ Tước, mày thật đúng là đuổi tận cùng không buông tha!" Trong phòng tối, Lục Tường dùng súng chỉ vào đầu Tiểu Nặc, mặt âm hiểm cười nói: "Đáng tiếc cho dù mày có thể đuổi theo cũng không làm được gì, trên tay tap vẫn nắm chắc lá bài như trước!"
"Thả thằng bé ra, tôi có thể tha ông một mạng." Trong tròng mắt đen nhánh của Viêm Dạ Tước ẩn chứa sát khí vô tận, đây đã là nhượng bộ lớn nhất anh có thể làm được.
Lục Tường hắc hắc, cười lạnh một tiếng: "Viêm Dạ Tước, mày hình như còn chưa rõ tình cảnh bây giờ của mình, để súng xuống, nếu không tao sẽ giết nó!"
"Để súng xuống, nếu không tao sẽ giết cô ta!" Cùng là một giọng nói vang lên trong đầu Viêm Dạ Tước, tựa hồ đang nhắc nhở anh, nếu như không vứt bỏ khẩu súng, thật sự sẽ xảy ra chuyện đáng sợ nào đó.
Viêm Dạ Tước đem súng lục vứt trên mặt đất, âm thanh lạnh lùng dường như muốn đông cứng không gian: "Thả thằng bé."
Lục Tường cười lạnh hai tiếng, nói: "Xem ra mày đã có kinh nghiệm, nếu như sáu năm trước mày cũng có thể nghe lời như vậy, cũng sẽ không xảy ra chuyện về sau rồi!"
Sáu năm trước? Chuyện về sau? Viêm Dạ Tước nhíu chặt chân mày, trong đầu hình như có đồ vật gì đó bị quên lãng, nhưng thế nào cũng nhớ không nổi.
Tiểu Nặc bị Lục Tường khống chế ở trong tay, nhất thời khiến Trình Du Nhiên giận dữ nói: "Lục Tường, dầu gì ông cũng được coi là nhân vật trí dũng kiệt xuất trong hắc đạo, dùng một đứa bé tới uy hiếp người ta coi là bản lĩnh gì!"
"Bản lĩnh?" Mặt Lục Tường khinh bỉ nhìn Trình Du Nhiên một cái: "Hiện tại mạng nhỏ của chúng mày đang do tay tao khống chế, đây chính là bản lĩnh! Năm đó nếu không phải Viêm Lệnh Thiên đủ hèn hạ, lão ta làm sao có thể ngồi lên vị trí chủ Viêm bang, hôm nay Viêm Dạ Tước làm sao có thể trở thành người nói chuyện?"
"Viêm Dạ Tước, lãnh khốc trước kia của mày đã đi đâu rồi, năm đó Viêm Lệnh Thiên có thể trơ mắt nhìn vợ mình chết dưới súng của tao mà cũng không quản không hỏi, so với lão ta, mày còn kém xa!"
Trơ mắt nhìn chết dưới súng của tao?
Chân mày Viêm Dạ Tước nhíu càng ngày càng chặt, sắp vặn thành một núi nhỏ, từng hình ảnh mơ hồ thoáng qua trong đầu anh, hết lần này tới lần khác đều không bắt được!
"Viêm Dạ Tước, nếu tao để cho nó chết ở trước mặt mày, mày sẽ có cảm giác gì nhỉ?"
Viêm Dạ Tước, nếu tao để cho nó chết ở trước mặt mày, mày sẽ có cảm giác gì nhỉ? Âm thanh xuất hiện lần nữa, đầu Viêm Dạ Tước đau nhức vô cùng, nhíu nhíu mày, nói: "Ông mà dám động đến một cọng tóc gáy của thằng bé, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông."
"Những lời này mày đã nói lần thứ hai rồi, bây giờ tao còn nhớ, năm đó mẹ mày chết ở trước mặt mày, thời điểm đó mày máu lạnh dường nào, không nghĩ tới hôm nay thế nhưng vì tên tiểu quỷ này mà đưa mình tới cửa, người nối nghiệp mà Viêm Lệnh Thiên xem trọng, cũng chẳng qua là như thế! Lão ta tốn nhiều tinh lực làm cho mày quên, ha ha. . . . . ."
Những lời này khiến sắc mặt Viêm Dạ Tước càng ngày càng tối, mà Trình Du Nhiên nghe được rất rõ ràng, đây là chính là chân tướng sáu năm trước sao?
"Hôm nay, tao sẽ khiến cho đứa bé này đi cùng mẹ mày!" Nói xong, Lục Tường truyền đến mấy tiếng cười cuồng vọng.
Vậy mà, thời điểm ông ta đang muốn bóp cò súng, đột nhiên cảm thấy một dòng điện từ truyền đến, trong nháy mắt truyền khắp toàn thân, ngón tay căn bản không dùng ra một tia sức lực, súng lục bộp một tiếng rơi trên mặt đất.
Ngay sau đó, một âm thanh non nớt vang lên: "Lão già, ông quá dài dòng!"
Mà người nói chính là Tiểu Nặc vốn đang hôn mê, vào lúc này, thế nhưng mở mắt, nhếch miệng lên cười tà.
Bộ dạng ghen
Âm thanh non nớt này phá vỡ không khí khẩn trương căng thẳng!
Dù thế nào Lục Tường cũng không nghĩ ra cậu nhóc này đã tỉnh, sắc mặt trầm xuống, mặc kệ tỉnh hay ngủ, hôm nay tiểu quỷ này cũng không thể rời bỏ số chết ——
Nghĩ vậy, ngón tay Lục Tường vừa động, đang muốn bóp cò súng, đột nhiên cảm thấy một dòng điện từ chân truyền lên, trong nháy mắt truyền khắp toàn thân, ngón tay căn bản không sử dụng được chút sức lực nào.
Mà dòng điện này tuyến dòng điện trong máy thu thanh lúc trước Tiểu Nặc dùng truyền tin cho mẹ, sau đó dây điện trải qua cu cậu gia công, giữa dây điện phát ra dòng điện không thể khiến người toi mạng, nhưng chỉ cần liên thông ở chung một chỗ, trong nháy mắt có thể làm cho người ta tê dại.
Hừ, cu cậu đã nói rồi, lão già này quá nhiều lời, nên nghỉ một chút rồi.
Chỉ có bọn họ biết, đây chỉ là ăn ý trong nháy mắt, không có đoán trước cùng thương lượng, cũng không có bất kỳ chuẩn bị nào. . . . . .
Tiểu Nặc cũng rõ ràng kỹ thuật bắn của mẹ không chính xác bao nhiêu, nhưng một phát súng này lại vững vàng đánh trúng tay phải muốn bóp cò súng của Lục Tường, đạn xuyên thấu, máu tươi bắn ra bố