XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2877 lượt.

là lái xe, nhưng trong lòng anh ta rất hiếu kỳ, người đàn ông năm đó xuất hiện? Nếu vậy anh sẽ mắng hắn một trận, nhiều năm qua cũng không tới chăm sóc mẹ con Trình Du Nhiên, hiện tại xuất hiện là sao?
Nhưng những lời này, chỉ sợ anh ta không thực hiện được, bởi vì, khi anh ta nhìn thấy đối phương, khẳng định không nói ra lời.
Vậy mà lúc Ngải Sâm lái xe tiến vào khu chung cư, chợt phát hiện không khí hơi quỷ dị, trước mặt dừng bốn chiếc xe màu đen lạnh lẽo âm u, vừa đúng chặn lối để anh ta đi vào dưới lầu nhà Trình Du Nhiên, anh ta đành phải ngừng lại.
"Sao vậy?" Trình Du Nhiên thấy anh ta dừng xe, giương mắt nhìn xem, liền cau mày lại.
Lúc này, là xe nhà ai không có đạo đức dừng phải thế này, phong kín đường để cô về nhà, xem ra chỉ có thể đi bộ về.
"Ngải Sâm, cám ơn anh nhé." Trình Du Nhiên nói một câu, liền kéo con trai từ trong xe ra ngoài, sau đó Ngải Sâm lấy hành lý ra khỏi xe.
Vào lúc Trình Du Nhiên đang muốn xuống xe, người trong chiếc xe ở giữa cũng đi ra, hình dáng khắc sâu, đường cong gương mặt càng thêm anh tuấn dưới ánh mặt trời, càng rõ ràng đến mức Trình Du Nhiên liếc đã biết người này là ai!
Trình Du Nhiên nhất thời dừng bước, Ngải Sâm nhìn người đàn ông ở trước mắt, hơi thở lạnh lẽo khiến anh ta không rét mà run, người này là ai?
Tiểu Nặc cũng tại chỗ bất động, ngẩng đầu lên, ậm ừ một tiếng, nói: "Mẹ, chúng ta chạy trốn lại bị đuổi kịp rồi."
Trình Du Nhiên cũng ngẩn ra trong lòng, đợi chút, tại sao cô chột dạ, cũng không phải là chạy trốn, tuyệt đối không phải, cô trở lại là có nguyên nhân, hơn nữa còn gọi điện thoại cho anh, nghĩ vậy, cô thẳng lưng, nở nụ cười với người đàn ông cao lớn trước mặt, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.



Ngăn chặn lửa giận của anh


Không thể làm gì khác hơn là đứng ở nơi đó, Ngải Sâm phát hiện Trình Du Nhiên bất động, đẩy một cái cô, nói: "Em làm gì thế mà không đi, người, các người làm gì thế hả?"
Lời kế tiếp của anh ta không phải là nói với Trình Du Nhiên nữa rồi, mà là nói với hai vị đi tới kìm hai bên người anh ta, bộ dáng tiêu sái của anh ta biến đổi, đang muốn phản kích.
Nhưng Bôn Lang và Đan Hùng lại phản ứng nhanh hơn, bọn họ nhíu nhíu mày, thằng ranh này thật đúng là không biết điều, bọn họ làm như vậy chính là đang tốt bụng giúp anh ta.
Trình Du Nhiên đứng ở bên cạnh, nhìn tình cảnh trước mắt, ngẩn ngơ, vội vàng nói với Viêm Dạ Tước: "Anh bảo bọn họ buông Ngải Sâm ra trước."
Sắc mặt Viêm Dạ Tước lạnh lẽo, mặc kệ người đàn ông trước mắt là ai, tiến lên kéo tay Trình Du Nhiên, cũng không nói gì, nhìn chằm chằm Trình Du Nhiên.
"Người anh em, cậu cứ rời đi trước, nếu không, cậu ở nơi này, tính khí lão đại tôi không tốt lắm đâu." Bôn Lang bất đắc dĩ vỗ vỗ bả vai Ngải Sâm, bày tỏ hết sức đồng tình với anh ta, xác định vẻ mặt vừa nãy của lão đại hoàn toàn là nguy hiểm.
Nói xong, nhanh chóng cùng Đan Hùng đi vào trong nhà Trình Du Nhiên, chỉ để lại Ngải Sâm còn có chút kinh ngạc ở nguyên chỗ, nhìn lại điệu bộ trước mắt, thở dài trong lòng.
Mà giờ khắc này, cô bị Viêm Dạ Tước kéo vào hành lang, vừa đi đến cửa, đã phát hiện khóa cửa nhà hoàn toàn bị hỏng, tay đẩy cửa liền mở ra.
"Không phải là bị ăn trộm chứ?" Phản ứng đầu tiên của cô chính là cái này, đi Newyork một khoảng thời gian, ăn trộm ghé thăm nhà cô?
Nhưng đẩy cửa ra nhìn bên trong hoàn toàn không có tổn thất, thấy Phi Ưng ở bên trong, cô cũng biết được đáp án, quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước nói: "Viêm Dạ Tước, anh cứ cư xử với cửa nhà em như thế sao?"
Viêm Dạ Tước không nói gì, nhưng cam chịu, không phải trực tiếp đá cửa đi vào đã coi như là chuyện anh làm tương đối dịu dàng rồi.
Thật đúng là, lấy tác phong của anh, không phá tung cửa nhà cô đã là nhân từ lắm rồi, Trình Du Nhiên thở dài, đi theo Viêm Dạ Tước vào trong, song anh cũng không phải đi tới ghế sa lon, mà xoay người tiến vào phòng Trình Du Nhiên.
Thấy anh hết sức quen thuộc, rất dễ nhận thấy, anh đã sớm quen cái ổ nhỏ của cô, "Viêm Dạ Tước, anh...anh không thể tùy tiện vào phòng của em!"
Những lời này đã nói chậm, Viêm Dạ Tước đẩy cửa đi vào, thân thể cao lớn ở trong căn phòng không phải rất lớn của cô, thật đúng là kỳ quái.
Nhưng Trình Du Nhiên vẫn đi vào theo, Viêm Dạ Tước xoay người, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Đóng cửa."
Giọng nói này hình như mang theo tức giận, mà Trình Du Nhiên giống như là đứa bé làm việc gì sai, bĩu môi, tiện tay đóng cửa lại.
Nhìn cửa phòng đóng lại, Tiểu Nặc thở dài, thân thể nho nhỏ hết sức quen thuộc nhảy lên trên ghế sa lon, lấy máy vi tính ra chơi trò chơi, bởi vì, kế tiếp thật sự không phải chuyện của cu cậu.
Đóng cửa phòng, mọi chuyện đều là chuyện trong khuê phòng, Phi Ưng đương nhiên biết, vì vậy, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Nặc, đưa tay cầm hộp điều khiển ti vi lên mở ti vi ra.
Vậy mà, tức giận ở trong khuê phòng thật đúng là đè nặng nghiêm trọng, trong phòng chỉ có giường, Viêm Dạ Tước ngồi xuống bên giường, hơi giương con mắt nhìn Trình Du Nhiên