XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2881 lượt.

này, Trình Du Nhiên đã bị Viêm Dạ Tước mang theo trở về phòng đang ngồi ở trên ghế sa lon, hình như hơi khẩn trương, không biết anh gọi mình tới làm gì.
Viêm Dạ Tước lấy ra một sợi dây chuyền từ trong túi, đứng ở sau lưng cô đeo vào giúp cô.
Trình Du Nhiên cúi đầu nhìn qua dây chuyền, sắc mặt cứng đờ, nói: "Đây không phải là. . . . . ."
Đây không phải là dây chuyền sáu năm trước anh để lại ư, sao lại ở trên tay anh?
"Khi ở Nga, rơi từ trên người em, dây chuyền này là thứ mẹ anh thích nhất." Giọng Viêm Dạ Tước rất khẽ rất bình tĩnh, trước kia sợi dây chuyền này là dây chuyền mẹ thích nhất, nói với anh là có một ngày để lại cho cô gái mình thích nhất, cũng coi là quà ra mắt bà cho con dâu tương lai.
Vào thời điểm nguy hiểm nhất, dây chuyền rớt xuống từ trên người Trình Du Nhiên, rất nhiều hồi ức không cách nào nhớ lại.
Hóa ra dây chuyền này quan trọng với anh như vậy, Trình Du Nhiên cũng không biết việc này, cho nên, cô vội vã mở miệng nói: "Nếu là của mẹ anh, làm sao anh không giữ ——"
"Về sau, nó thuộc về em, không cho phép tháo xuống." Viêm Dạ Tước cắt ngang lời cô, tròng mắt sâu thẳm nhìn cô, sau đó, cánh tay duỗi ra, ôm cô lên trên chân mình.
Ở trước mặt anh Trình Du Nhiên có vẻ hết sức nhỏ nhắn, đưa tay sờ sờ dây chuyền, trong lòng cô làm sao lại không biết nguyên nhân anh đem nó cho mình, cười cười.
Vậy mà, nụ cười này hết sức dễ nhìn ở dưới ánh đèn, khiến tim Viêm Dạ Tước hơi run lên.
Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, tối nay anh dịu dàng hơn rất nhiều so với bình thường, loại dịu dàng này khiến trong lòng cô dâng lên gợn sóng, sáu năm trước, anh chỉ để lại nó, nhưng vào sáu năm sau, chính anh đeo lên cho cô, cũng tựa như anh đang đem tim mình đeo ở trên người cô.
Nghĩ tới đây, Trình Du Nhiên không khỏi hôn lên môi anh, cười cười, nói: "Được rồi, yêu cầu của anh, em đồng ý rồi, anh ——"
Cô chỉ hôn nhẹ một cái, đang muốn rời đi, làm thế nào cũng không nghĩ ra bàn tay Viêm Dạ Tước giữ gáy cô, nhất thời khiến nụ hôn này sâu hơn!
Viêm Dạ Tước ôm cô thật chặt, tựa như vĩnh vi không muốn tách ra, một loại tình cảm lan tràn giữa họ, hai người đã hôn đến ý loạn tình mê.
Viêm Dạ Tước chặn ngang ôm lấy cô, sải bước đi tới hướng giường, nhẹ nhàng nhẹ đặt lên giường.
Môi lưỡi nóng bỏng lấy khí thế cuồng dã cuốn lấy cô, cảm giác nóng rực tê liệt lan tràn toàn thân, Viêm Dạ Tước dán bên tai Trình Du Nhiên, nhỏ giọng nói: "Du Nhiên. . . . . ."
Trong tiếng nói khàn khàn của Viêm Dạ Tước mang theo giọng mũi, bá đạo lạnh lẽo, giống như ma diệt không hết kiêu căng thiêu đốt cô.
Trình Du Nhiên ừ, đôi tay chống trên lồng ngực anh, "Anh còn bị thương ——"
Lời kế tiếp còn chưa nói ra, hoàn toàn bị nụ hôn của anh bao phủ, chỉ nghe được anh tuyên bố, nói: "Em chỉ thuộc về anh, duy chỉ có anh."
Giọng anh êm ái như lông vũ, lại nặng nề khi mang theo hơi thở bá đạo, trong lòng Trình Du Nhiên sợ, nhưng nghe anh nói, trong lòng chợt ngẩn ra, bất tri bất giác gật đầu, rất nhanh sẽ luân hãm vào trong thế công của anh, khí phách kia, dịu dàng kia. . . . . .
Giờ khắc này, Trình Du Nhiên đem tình yêu, tim bỏ vào trong thân thể anh, có lẽ, nơi đó sẽ là chỗ ở thích hợp nhất với cô; mà Viêm Dạ Tước lại đem dịu dàng chưa bao giờ có cho cô, cũng đem trái tim bá đạo cho cô.
Tình yêu, là sau khi hai trái tim gặp nhau, thay đổi nhau, quý trọng nhau. . . . . .
Một đêm trôi qua, tay Viêm Dạ Tước chiếm giữ đặt tại ngang hông cô, khiến Trình Du Nhiên không thể động đậy, làm cho cô nhíu mày, muốn lấy cánh tay anh ra, cho rằng anh đang ngủ, vì vậy thận trọng, nhưng chỉ hơi di động, đã bị anh ôm chặt hơn, lật người đè cô dưới thân.
"Hóa ra anh không ngủ?" Trình Du Nhiên chỉ vào lồng ngực rắn chắc của anh, trên mặt hiện lên đỏ ửng, nói: "Anh mau dậy đi, anh không biết mình rất nặng à?"
Viêm Dạ Tước hình như không nghe được lời cô, nhưng lật người, từ mặt bên ôm chặt cô, không cho phép cô rời đi!
Vậy mà, lúc này một tràng tiếng gõ cửa cắt ngang không gian yên tĩnh: "Lão đại, không xong, ông cụ tới Newyork rồi! Nhưng chưa tới nơi này, bảo anh qua một chuyến."
Những lời này giống như là sấm sét giữa trời quang, Viêm Lệnh Thiên đến rồi?
Lúc này Viêm Dạ Tước mới đứng dậy, mặc quần áo vào, hướng Trình Du Nhiên nói: "Em ở lại chỗ này, anh đi ra ngoài gặp ông ấy."
Nói xong, Viêm Dạ Tước đặt một nụ hôn nhẹ trên trán cô, liền vội vã rời đi.
Trình Du Nhiên ôm chăn, nhíu nhíu mày, Viêm Lệnh Thiên đến rồi? Chẳng lẽ biết chuyện Tiểu Nặc rồi ư?



Bôn ba vì bằng tốt nghiệp


Không giống với Viêm Dạ Tước ở trong tòa thành cổ, chỗ ở của Viêm Lệnh Thiên là dãy núi vây quanh rừng cây, tầng tầng lớp lớp rừng thấp thoáng ở giữa, một khu nhà to cổ kính dựng sừng sững ở trong đó. Ngoài cửa, trên sân rộng lớn, khắp nơi tô điểm đủ các loại hoa tươi, xinh đẹp lại không lộng lẫy, bên trong cửa sắt có đình cạnh cây phong, trong hồ nước trong vắt thỉnh thoảng truyền đến tiếng cá chép nhảy nước, chẳng những không phá hư không gian yên tĩnh, ngược