Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.
nói chuyện giúp mình, đợi chút, sao mẹ con bọn họ biết anh?
A Tư trừng mắt nhìn, không thể không thừa nhận, tình huống thoạt nhìn có chút kỳ quái.
Vậy mà, thời điểm cục diện giằng cô, Phi Ưng chợt đi vào, trầm giọng nói: "Lão đại, Viêm Trung bên cạnh lão gia tới!"
Nhà họ Viêm
"Lão đại, Viêm Trung bên cạnh lão gia tới." Giọng Phi Ưng nặng nề, phá vỡ cục diện bế tắc trước mắt, lại tạo thành một cục diện bế tắc khác.
Sắc mặt Trình Du Nhiên trầm xuống, cô không biết Viêm Trung, nhưng rõ ràng nghe được Phi Ưng nói lão gia, trong lòng cô cũng đã biết là ba Viêm Dạ Tước.
Nghe nói như thế, Trình Du Nhiên theo bản năng kéo tay Trình Nặc, quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước, muốn biết, trước mắt là tình huống thế nào.
Sắc mặt Viêm Dạ Tước vô cùng lạnh lùng, anh đương nhiên rõ Viêm Trung thân là quản gia bên cạnh ba, không có chuyện quan trọng, không thể nào rời đi.
Hiện tại, ông ta xuất hiện tại Hongkong, còn tới biệt thự của anh, xem ra chuyện này không thế lừa được nữa!
Viêm Dạ Tước khẽ ừ, nhưng không lên tiếng, biết rằng nếu Viêm Trung tự mình đến, như vậy thì sẽ nhắn lại.
"Tước thiếu gia, lão gia xin ngài về đảo." Viêm Trung đích thực nhắn lời thay lão gia, cũng biết Tước thiếu gia nghe thế sẽ không vui, nhưng chuyện lần này xác thực là nghiêm trọng.
Đảo trong miệng Viêm Trung là một đảo lớn ở Thái Bình Dương, trải qua bao nhiêu năm phát triển, đã sớm thành một căn cứ bền chắc không thể phá được, nơi đó bất luận là chính trị kinh tế hay cái gì hoàn toàn do nhà họ Viêm khống chế, nghiễm nhiên trở thành vương quốc độc lập.
Viêm Dạ Tước thân là Thiếu chủ nhà họ Viêm, cũng là người nói chuyện ở bên ngoài, nhưng lại rất ít về đảo.
Khẽ nâng tròng mắt lên, nhìn chằm chằm Viêm Trung, trầm giọng nói: "Nói xong?"
"Còn nữa, lão gia phân phó, xin lúc Tước thiếu gia về đảo, cũng xin mang theo Trình tiểu thư và Nặc tiểu thiếu gia." Ông ta cũng không trực tiếp gọi Tiểu Nặc là thiếu gia đích tôn, nhưng những lời này đã rất rõ ràng, Viêm Lệnh Thiên mới biết chuyện Tiểu Nặc, muốn cu cậu cùng nhau trở về nhà họ Viêm một chuyến.
Trình Du Nhiên nghe nói như thế, sắc mặt nhất thời trầm xuống, xem ra giấy không thể gói được lửa, chuyện này nhất định sẽ bị ba Viêm Dạ Tước biết, dù sao, chuyện tại Nga đã huyên náo lớn vậy, đây cũng là nguyên nhân mấy ngày trước cô rời Newyork.
Nhưng vẫn chạy không thoát, Trình Du Nhiên giương con mắt, nhìn người đàn ông trung niên hoàn toàn không có tư thái người làm, nói: "Cũng làm phiền ông chuyển lời đến lão gia các người, tôi và con tôi không thể đi."
"Đúng, chúng tôi không đi nơi nào hết." Tiểu Nặc kiên định mở miệng nói chuyện.
Viêm Trung nhìn hai mẹ con, tiếp tục nói: "Tước thiếu gia, lão gia hy vọng có thể nhìn thấy bọn họ, Viêm Trung sẽ đích thân hộ tống."
Những lời này rất rõ ràng, trước đó cũng không phải đơn giản là truyền lời, Viêm Dạ Tước thủy chung thờ ơ ơ hờ, trầm mặc không nói, nhưng khí lạnh tán phát quanh thân đã sớm làm cho người ta không rét mà run, Viêm Trung tự nhận cũng bị khí lạnh của anh làm cho ngơ ngẩn, không trách lão gia sẽ kiệt lực phản bác kẻ không ủng hộ Tước thiếu gia thượng vị, chỉ bằng vào một điểm này, trong gia tộc bất luận một người nào cũng không sánh nổi.
"Viêm Trung cũng làm việc theo lão gia phân phó, hi vọng Tước thiếu gia không làm khó Viêm Trung, cũng đừng để lão gia tự mình đến, xin Tước thiếu gia hiểu rõ." Thật không hỗ là người bên cạnh Viêm Lệnh Thiên, dù sao từ nhỏ ông ta đã được nhà họ Viêm nuôi dưỡng, trải qua huấn luyện còn sống, mới có thể chân chính ở lại bên cạnh lão gia, thật là quản gia, nhưng kỳ thật âm thầm làm không ít chuyện cho lão gia, thủ đoạn cũng tàn nhẫn.
Viêm Dạ Tước dĩ nhiên biết việc này, cũng rõ ràng, ba tự mình phái người tới, chính là đã biết sự tồn tại của Tiểu Nặc và Trình Du Nhiên.
Lần này không trốn thoát, hơn nữa, Viêm Dạ Tước cũng không định trốn, sớm muộn gì cũng phải đối mặt, chỉ là sớm hơn mong đợi mà thôi, mà Trình Du Nhiên vốn muốn nghĩ cách chạy trốn cũng hiểu rõ, chạy trốn không phải là biện pháp, chuyện này cần phải đối mặt, vì vậy, cũng trở nên bình tĩnh.
Mà khóe miệng Tiểu Nặc lại hơi giơ lên, nhà họ Viêm lại đang trên đảo? Không biết chơi vui hay không?
Lúc này, Viêm Dạ Tước hơi giương con mắt, bình tĩnh nói: "Lui xuống."
Bất cứ lúc nào anh cũng có vẻ tỉnh táo, chính là loại bình tĩnh này, khiến Viêm Trung cảm thấy lo lắng, nhìn lại vẻ mặt hai mẹ con bên cạnh, vốn là lo lắng nay kinh ngạc nhiều hơn.
Nhưng ông ta khẽ mỉm cười, sau khi Viêm Dạ Tước mở miệng, xoay người rời đi, bởi vì mình truyền lời đến rồi, kế tiếp chính là chờ Tước thiếu gia cùng nhau về đảo.
Sau khi Viêm Trung rời đi, cả phòng khách trở nên trầm tĩnh, bọn Bôn Lang cũng không có ai mở miệng nữa, dĩ nhiên biết lần này Viêm Trung là vì cái gì .
Viêm Dạ Tước lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, khí lạnh bức người, trầm mặc chốc lát, quay đầu nhìn về phía Trình Du Nhiên, vừa muốn mở miệng nói chuyện, đã bị Trình Du Nhiên mở miện