Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.

chết lập tức thu hồi, không cho bất luận kẻ nào cơ hội lớn mạnh.
Cái này chẳng những là vinh hạnh đặc biệt, còn tượng trưng cho thực lực một người, bởi vì cái đảo mà bản thân có thể gây dựng lớn mạnh, sau nhiều chủ nhân sẽ tranh thủ được nhiều quyền phát biểu hơn.
Một đảo nhỏ cách đảo Viêm Long tương đối gần, máy bay chuyên dụng của Viêm Dạ Tước chậm rãi hạ xuống, đây là cái đảo thuộc về anh, làm người nói chuyện nhà họ Viêm đến hôm nay, địa vị của anh được kính trọng vô cùng, điểm này chỉ từ vị trí cũng hoàn toàn có thể nhìn ra được, bởi vì trừ những thứ chú bác thế hệ trước, cũng chỉ có hòn đảo của anh cách đảo Viêm Long gần nhất mà thôi.
Đảo nhỏ được mệnh danh là Ám Dạ, rất là tương xứng với tên tuổi của Viêm Dạ Tước, ở trên hòn đảo này, anh chính là vị vua chí cao vô thượng, có quyền sinh sát trong tay, quyền lực tuyệt đối.
Máy bay hạ xuống, cũng không làm cho bao nhiêu người chú ý, chỉ là đang chạy bên đường, mười thanh niên cường tráng đang đứng, mặt người cầm đầu bình tĩnh, hiển nhiên là trước đó đã biết đám Viêm Dạ Tước sẽ tới.
Cửa khoang mở ra, rất nhanh hiện ra bóng dáng cao lớn của Viêm Dạ Tước, không cần bất kỳ động tác gì, khi giơ tay nhấc chân đều toát ra khí phách quần lâm thiên hạ, tên thanh niên cầm đầu cung kính chào: "Lão đại."
Thanh niên tên là An Chấn, là anh trai An Nhẫn, một lòng trung thành với Viêm Dạ Tước, hơn nữa đầu óc nhạy bén, An Nhẫn ở phương diện máy vi tính, còn anh ta lại ở phương diện quản lý, cho nên lúc Viêm Dạ Tước không có ở đây, cả đảo Ám Dạ sẽ do anh ta quản lý.
An Chấn quả thật vô cùng có tài năng, chẳng những sắp xếp ngay ngắn rõ ràng chuyện trên đảo, đồng thời còn vì Viêm Dạ Tước huấn luyện chiến binh tinh nhuệ nhất, giống như đội viên chiến đội, xác thực tất cả kiến thức cơ bản đều là An Chấn bồi dưỡng ra.
Lần này nhận được nhiệm vụ lão đại bố trí, anh ta lập tức đánh hơi được trình độ quan trọng trong đó, nhanh chóng bảo tất cả mọi người đi ra ngoài, quả nhiên lấy được tình báo quan trọng.
Những thanh niên sau lưng nhìn thấy lão đại thì gương mặt hưng phấn, bọn anh cũng đều là đội viên chiến đội, nhưng bị lão đại lưu lại phối hợp với An Chấn, hôm nay lão đại đột nhiên trở lại, rất rõ ràng là xảy ra chuyện lớn, bọn họ rốt cuộc có thể hoạt động rồi.
Mặt không vẻ gì gật đầu một cái, Viêm Dạ Tước ghét nhất lễ nghi phiền phức, nhanh chóng đi xuống cầu thang máy bay, thẳng tắp đi tới phòng họp trên đảo.
Ngồi ở chủ vị, gương mặt Viêm Dạ Tước u ám, lạnh lùng hỏi An Chấn, "Điều tra thế nào?"
Với tính tình của ông cụ, dám uy hiếp anh mà không để ở trong lòng, hiển nhiên nắm chắc rất lớn, mặc dù anh không như ông cụ nghĩ là nói trước trở lại trên đảo, nhưng điều này cũng chỉ có thể coi là đánh bọn họ ứng phó không kịp mà thôi, cũng sẽ không có bao nhiêu tác dụng, hiện tại anh muốn biết nhất là, rốt cuộc ông cụ muốn lấy phương thức gì đến bức anh đi vào khuôn khổ.
Vẻ mặt An Chấn nghiêm túc, nghiêm túc nói: "Hai giờ trước, ba anh em Viêm Lâm Thiên, Viêm Phá Thiên, Viêm Hạo Thiên của ông cụ trước sau trở lại đảo, trong khoảng thời gian này những anh chị em khác của lão đại liên tục chạy về, lúc này bọn họ trở về hết rồi." Nói qua đưa phần ghi chép sớm chuẩn bị xong tới.
Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, trên mặt lạnh lẽo không nhìn ra bất kỳ biểu lộ gì, giống như núi băng muôn đời không tan.



Muốn cô rời khỏi Viêm Dạ Tước


Ở nhà họ Viêm, ngoài Viêm Dạ Tước thì còn lại toàn quả to là ba vị chú bác theo thứ tự là Viêm Lâm Thiên, Viêm Phá Thiên cùng Viêm Hạo Thiên.
Gia tộc nhà họ Viêm khổng lồ, nhưng tương ứng với tỷ lệ tử vong cực kỳ cao, riêng huấn luyện trên đảo, gần như giết chết 50% trở lên đời sau nhà họ Viêm, hơn nữa ngoài có kẻ thù ám sát, bên trong có tranh quyền đoạt thế, có thể được chết già thì vô cùng hiếm có.
Dĩ nhiên, chân chính có thể sống sót, tuyệt đối đều không phải là thế hệ thông thường, trên tay ba vị chú bác mỗi người đều trông coi một phần đủ để sánh ngang thực lực với Viêm Dạ Tước, dù ba anh là chủ nhà đương thời, hơi không cẩn thận, cũng sẽ ngã quỵ trong tay bọn họ.
Rất rõ ràng, những người này đột nhiên xuất hiện không liên quan đến ba, dù sao chuyện Tiểu Nặc, chỉ có thể coi là ba dùng thủ đoạn biểu di với anh quyền chủ nhà uy nghiêm không thể xâm phạm, nhưng nếu như bị những người này nhúng tay vào, tất sẽ ảnh hưởng đến thân phận người nói chuyện của Viêm Dạ Tước ở trong Viêm bang, đây cũng không phải là điều ba hy vọng thấy.
Ngồi ở trên ghế, thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía sau, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt mở miệng: "Hiện tại có động tĩnh gì không?"
Thật đúng là một cô em nhỏ, Trình Du Nhiên cười cười, nói: "Cái vấn đề này, cô có thể tới hỏi anh Tước của cô."
"Nếu cô vì anh Tước thì hãy rời đi, nếu không anh ấy sẽ nguy hiểm." Tina nhíu nhíu mày, vào lúc này giọng nói cũng thay đổi, nhìn Trình Du Nhiên, nói.
Nói thật ra, cô cũng không ghét cô em này, quan sát vẻ mặt cô ta biến chuyển, lại hỏi: "Tại sao nói vậy?"
"Tôi không nó