Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.
lại một chút."
Vương Hiểu Thư ngơ ngác nhìn hắn: "Đi đâu?" Nhìn cô có vẻ mệt mỏi kiệt sức.
Z ôm cô lên, đi vào căn nhà tối như mực, giẫm lên ván gỗ đi tới lầu hai, xoay đèn bàn khắc gỗ bên cạnh tủ quần áo nhìn trông vô cùng cũ kỹ, một loạt phím ấn và một cái nút phân biệt vân tay bắn ra từ chỗ điêu khắc, Z nhanh chóng ấn vài cái, đặt ngón trỏ tay phải lên cái nút, một tiếng ầm ầm vang lên, bức tường nhìn trông vô cùng chắn chắn dần dần xảy ra biến hóa.
"Trời sắp sáng rồi." Vương Hiểu Thư chán nản nói sang chuyện khác.
Z thuận theo, chuyển đề tài, chỉ vào một cánh cửa: "Bên kia là phòng tắm, tôi đi tìm mấy bộ quần áo cho em, thuận tiện chuẩn bị chút đồ, em tắm rửa trước đi." Hắn xoay người rời đi, dáng người cao gầy biến mất trong hành lang.
Vương Hiểu Thư vuốt nhẹ cánh tay, cảm thấy chỉ cần hắn vừa rời đi, cô liền mất tự nhiên và chột dạ.
Mang theo loại dự cảm xấu này, Vương Hiểu Thư thư thái tắm nước nóng. Cô vô cùng tò mò tại sao trong tận thế mà nơi này vẫn duy trì trạng thái hoàn hảo như vậy, nhưng cô lại nghĩ tới người sở hữu của nơi này, sự tò mò bỗng không còn sót lại một chút nào.
Đúng lúc cô tắm rửa xong thì Z về tới đây, hình như hắn cũng rửa mặt qua, sợi tóc trên trán còn ướt át, trong áo dài trắng không nhiễm một hạt bụi là đồ phòng hộ cao cấp.
Đồ phòng hộ này nhìn không có gì khác áo sơ mi và quần dài mà hắn thường mặc, chỉ bó sát một chút mà thôi. Bên hông hắn đeo bao súng, mơ hồ có thể thấy được súng lục màu bạc tinh xảo, nhìn xuống dưới, giày bó màu đen làm hắn trông càng cao gầy và già giặn hơn.
"Thay xong quần áo thì chúng ta rời đi." Z đưa cho Vương Hiểu Thư bộ quần áo cùng kiểu dáng mà hắn mặc, nhưng số đo nhỏ hơn nhiều, thiết kế cũng thích hợp với hình thể nữ tính hơn.
Vương Hiểu Thư gật đầu, nhận lấy rồi vào phòng tắm thay, lau khô tóc đen rồi đi ra.
Z nhìn bộ dáng của cô, hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên không biết là đang nghĩ gì, hắn xoay người dẫn cô đến một căn phòng, mở ra tủ đứng dựa vào tường, để cho cô lựa chọn đôi giày phù hợp.
Vương Hiểu Thư nhìn ngăn tủ đầy đồng phục, mắt mở to, nhanh chóng tìm số đo thích hợp với mình, đi giày vào, không nói một lời tới bên cạnh Z.
Cô vừa ra ngoài, cảm thấy không khí xung quanh đục ngầu hơn nhiều, Vương Hiểu Thư nhịn thở một lát, sau mười giây mới thả lỏng.
"Trời đã sáng a." Z tiếc nuối nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, có vẻ không biết nói gì, giọng thật nhỏ hơn nữa đọc từng chữ không rõ. Vương Hiểu Thư không nghe rõ, dường như hắn cũng không muốn để cô biết hắn nói gì, cũng không giải thích mà đưa cô ra ngoài.
Vương Hiểu Thư muốn đuổi theo hỏi xem hắn vừa nói gì, nhưng không ngờ hai người vừa ra khỏi nhà, liền thấy trong sân vốn nên yên tĩnh không một bóng người lại xuất hiện một người.
Người nọ mặc váy trắng bằng vải bố, có một đầu tóc đen dài đến eo, đang ngồi chơi xích đu.
Nghe được tiếng bước chân từ sau truyền đến, người kia quay đầu, khuôn mặt non nớt khoảng 15 16 tuổi của cô lạnh như băng, ánh mắt âm trầm nhìn Vương Hiểu Thư và Z thật chăm chú.
Nếu không phải trời đã sáng, Vương Hiểu Thư sẽ nghĩ rằng mình gặp quỷ, cũng không biết là bởi vì Z ở bên cạnh cô, hay bởi vì có dị năng mà lòng càng thêm yên ổn.
Cô cảm thấy mình không nhát gan như trước kia, bị một cô gái có cách trang điểm và biểu cảm thật "quỷ" như vậy nhìn chằm chằm, cô lại không lui bước và e ngại.
"Cuối cùng hai người cũng ra." Thiếu nữ ý tứ sâu xa nhìn bọn họ, "Tôi còn nghĩ hai người muốn tiếp tục làm chuyện vừa rồi ở bên trong chứ."
". . . . ." Vương Hiểu Thư không thể tin được nhìn thiếu nữ, "Cô nhìn thấy?"
Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng: "Tôi vẫn luôn ở đây, muốn không thấy cũng khó."
Vương Hiểu Thư nhìn về phía Z, ánh mắt lên án và vẻ mặt hối hận làm Z hiểu rõ có lẽ về sau cô sẽ không bao giờ chủ động giống như tối hôm qua nữa: "Có một người ở gần đây mà anh không phát hiện sao?" Cô hoài nghi hỏi.
Z há mồm, ánh mắt chuyển về phía khác, không có lương tâm nói dối: "Không phát hiện."
Lần này không có tác dụng, Vương Hiểu Thư cười nhạt nhìn hắn, tiểu cô nương trực tiếp thay cô tỏ vẻ khinh thường Z: "Đừng giả vờ, từ lúc vào cửa anh đã biết tôi ở đây, chẳng qua anh không muốn mình bị quấy rầy, cho nên mới cố ý không nói." Tiểu cô nương hết sức cảm khái nói, "Lúc làm chuyện đó với vị tiểu thư này anh nhìn tôi không dưới mười lần, khẳng định là đang rối rắm có nên bắt tôi lại hay không."
. . . Không ngờ là hiện trường trực tiếp, Vương Hiểu Thư trợn mắt nhìn trời, quả nhiên thế giới này sẽ dạy dỗ người ta thành một kẻ thiếu tâm nhãn từ đầu đến đuôi.
Z luôn không là người bị vây trong hoàn cảnh xấu, ngoại trừ đối mặt với Vương Hiểu Thư, giờ phút này cũng không ngoại lệ.
Lúc trước hắn luôn ngậm miệng không nói thực ra là muốn bớt việc, bởi vì nha đầu kia đi ra, Vương Hiểu Thư hiển nhiên muốn hỏi có chuyện gì xảy ra, cùng với tự mình giải thích, không bằng mượn miệng người khác mà nói, vậy cũng miễn đi khả năng cô nghi ngờ.
Thấy kế hoạch của mình cần phần kết, Z lấy mắt kính trong túi áo dài trắng r