The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

an và tâm tư của hắn, nếu cô đã muốn nghe, hắn liền thỏa mãn cô, xem như thưởng cho cô vì "Làm rõ phải trái".
Chỉ nghe giọng nói trầm thấp mà đầy từ tính của hắn vang lên một cách thành khẩn: "Thực ra em cũng biết, lần đầu tiên gặp em mà không giết em, thứ nhất là vì thân phận của em, thứ hai. . ." Hắn cố ý kéo dài giọng, thấy cô mắc câu mới thản nhiên nói, "Thứ hai chính là vì, ngoại trừ khuôn mặt và dáng người có thể xem của em, thật sự là không tìm ra ưu điểm nào khác, mà nơi này của anh lại không nuôi người rảnh rỗi, cho nên. . ."
". . . Câm miệng."
"Thế nào?" Hắn kề sát cô, "Em không vừa lòng?"
Vương Hiểu Thư hổn hển nói: "Anh. . . Anh nói em cũng quá kém. . . Cho dù giống như anh nói, em vẫn được rất nhiều người thích. . ." Cô nói có phần miễn cưỡng, lo sợ không đủ, nhưng cô cố gắng gượng, chỉ là không muốn quăng hết mặt mũi trước hắn.
Nhưng điểm này cô đã nói trúng rồi, ở trong mắt Z, tất cả nhân loại phái nam đều là tình địch của hắn, hắn nghiến răng, cười lạnh nói: "Đúng vậy, em nhắc nhở anh, viên đạn của anh sắp không đủ dùng rồi."






Vương Hiểu Thư bị lời nói của hắn lấy lòng, hắn nói như vậy không phải là đang ghen sao? Ghen thì phải là để ý cô rồi.
Vì thế, cô vui vẻ nở nụ cười, hạnh phúc ôm eo Z, vùi đầu vào trong ngực hắn, cố ý kéo dài giọng hỏi: "Sao viên đạn lại không đủ dùng a?"
Z hơi sững sờ, đột nhiên híp mắt cười, khóe miệng nhếch lên một độ cong vô cùng xinh đẹp: "Em nói xem?"
Vương Hiểu Thư cọ cọ trong lòng hắn: "Cái giường này quá nhỏ, chỉ đủ cho anh nằm."
Z ôm cô, cánh môi mỏng dán vào vành tai cô: "Có chiếc giường lớn ở phòng điều khiển."
Vương Hiểu Thư nhìn một chút, cũng đúng, như vậy hắn chỉ có thể đặt tay ở dưới thân, phỏng chừng rất khó chịu, cô lấy ra chìa khóa treo trên cổ, chuyển tới phía sau hắn, còng tay ở phía trước, sau đó nhét chìa khóa vào trong áo sơ mi, vừa lòng vỗ vỗ tay: "Hiện tại có thể rồi." Cô hung tợn đẩy hắn ngã xuống giường phẫu thuật, hai tay chống ở hai bên, giạng chân ngồi trên eo hắn, cười lạnh, "Lần này cho anh cảm thụ một chút, cảm giác vô năng vô lực không biết làm sao và không có cách nào nhìn thẳng."
Ừm, biết chìa khóa ở đâu, Z bình tĩnh nói: "Nhìn thấy thứ mình thích thì phải đoạt làm của riêng ngay từ đầu, nếu không đợi đến khi ăn không được lại ra tay thì không phải rất ngu xuẩn sao, ai đều đoán không được một giây sau sẽ có chuyện gì xảy ra, quan trọng là không hối hận vì hành vi của mình." Hắn rũ mắt nhìn Vương Hiểu Thư đang ra sức cởi thắt lưng của hắn, bất đắc dĩ hỏi, "Vậy còn em? Em từng hối hận sao?"
Vương Hiểu Thư không ngẩng đầu, nói thẳng: "Đương nhiên, em rất hối hận."
". . . . ." Z biến sắc, hơi nâng người lên như muốn đẩy cô ra, Vương Hiểu Thư hung hăng đè tay hắn lại, trực tiếp hôn lên môi hắn, cạy mở cánh môi, đảo lưỡi qua hàm răng, dường như có thể nếm được mùi máu tươi và hương thuốc nhàn nhạt.
Không hiểu sao cô lại cảm thấy hưng phấn, hôn hôn rồi trực tiếp ghé vào trên người Z, hai tay khoát lên vòng ngực với đường cong duyên dáng của hắn, cởi bỏ khuy áo, học theo hắn lấy hai ngón tay kẹp lấy đầu ngực của hắn, từ yết hầu của hắn phát ra một tiếng kêu rên, bàn tay phía dưới giật giật, giống như muốn phản kháng, Vương Hiểu Thư lập tức đè nặng hơn.
Cô tranh thủ thở dốc một chút, cười lạnh nói: "Em hối hận lúc trước vì sao không dũng cảm hơn một chút, lãng phí nhiều thời gian như vậy. Hơn nữa, em khuyên anh đừng có phản kháng, hôm nay anh phải thua tại đây, làm gì cũng không có tác dụng đâu."
Vương Hiểu Thư âu yếm xoa mặt hắn, ánh mắt si mê nhìn khuôn mặt tuấn tú nho nhã, không nói đến việc đôi mắt sâu của hắn mê người đến thế nào, chỉ cần với khuôn mặt này đã khiến cho người khác không kháng cự được, lại càng không nói đến khóe miệng xấu xa đang nhếch lên, nói những lời độc miệng, câu nói nam không xấu nữ không thương lại một lần nữa được chứng thực.
"Thực ra em cũng không biết mình muốn làm thế nào." Vương Hiểu Thư cười vô cùng ngọt ngào mà không hề ngại ngùng, nhưng nụ cười ngọt ngào bỗng biến thành nụ cười tà ác trong phút chốc, Z nhìn mà ngây người, chỉ nghe cô khẽ nói, "Nhưng em đã quyết định dùng hết tất cả những gì mà mình biết trên người anh."
"Tất cả. . . Những gì em biết?" Z vô cùng mờ mịt nhìn cô, bỗng nhiên có chút hối hận vì thuận theo cô, nhưng càng nhiều là sự chờ mong một cách biến thái.
Vương Hiểu Thư không nhiều lời nữa, nhìn tay bị còng của hắn, cô bỗng phân vân nên cởi áo sơ mi như thế nào, cô lo lắng nhỡ cởi ra thì hắn sẽ phản kháng, cho nên nghĩ một lát rồi trực tiếp lấy kéo cắt áo sơ mi của hắn. . .
Z cứng lưỡi nhìn, sau một lúc lâu mới nói: "Đây là chiếc áo sơ mi mà anh thích nhất."
"Không sao cả, em sẽ mua cái mới cho anh." Cô nói xong bỗng thấy không đúng, vội vàng sửa miệng, "Ừm đúng rồi, đã không có cửa hàng, vậy sau này em sẽ may cái mới cho anh." Cô hứa suông, không đỏ mặt chút nào, cởi thắt lưng của hắn rồi cởi quần dài và nội y, trong thời khắc cô làm chủ này thì sự ngượng