Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

việc có một người lợi dụng lúc ông đang ngủ quên trời quên đất mà tiến vào trong khu nhà xác.
Người đó chính là Trương Minh Đức.
Câu nói ‘nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất’ hoàn toàn không hề sai.
Hôm đó, sau khi bắt Kỷ Duệ đi, hắn liền lái ô tô vào bệnh viện từ cửa sau, thừa dịp lúc ông bảo vệ kia ngủ say thì đem thằng bé giấu vào trong nhà xác.
Nơi này tuyệt đối là nơi giấu người tốt nhất, có nhiều tầng lầu và nhiều tủ tuyết đựng xác như vậy, giấu người vào trong đó thì ai mà phát hiện được?
Hắn đi lên lầu 3, kéo một tủ tuyết tầng 3 sát góc tường ra, ngó vào bên trong nhìn đứa bé tứ chi bị trói chặt đang nằm mê man kia rồi cười cười lẩm bẩm: “Hôm nay không thể cho mày uống thuốc xổ nữa, ngày mai sẽ phải làm phẫu thuật rồi.” Hắn gật gật đầu: “Con mẹ cảnh sát của mày chắc sẽ không ngờ mày đang nằm trong nhà xác đâu nhỉ?”
Trong lúc hắn đang lảm nhảm, Kỷ Duệ trằn trọc tỉnh lại, vừa vặn nghe được câu nói cuối cùng của hắn: “Trời nóng như vậy, nằm ở đây sẽ rất mát mẻ, mày có muốn thử không?” Cậu mở miệng hỏi hắn.
Nhiệt độ trong tủ tuyết có thể điều chỉnh được, cho nên, nhiệt độ của ngăn tủ mà Kỷ Duệ đang nằm đương nhiên sẽ không lạnh như các tủ đang đựng người chết, mà là nhiệt độ thích hợp để một người bình thường có thể chịu được.
“Thằng nhóc kia, mày thật sự không sợ à?” Trương Minh Đức có chút hứng thú với lá gan của tên nhóc này.
“Sợ —— sợ chết đi chứ ——” Kỷ Duệ cụp mắt, vẻ mặt làm cho người ta không thể phân biệt được cậu đang nói thật hay giả vờ: “Chắc là việc buôn bán nội tạng người lợi nhuận không nhỏ nhỉ, nhất là đối với một bác sỹ như mày, đây gọi là kinh doanh mà không cần vốn nha, chỉ có lợi nhuận thôi.”
Trương Minh Đức sợ run: “Quỷ con, mày thật thông minh!” Thế mà lại có thể biết được điều này: “Sao mày phát hiện ra được vậy?” Dù sao ngày mai cũng sẽ không còn nhìn thấy nó nữa, Trương Minh Đức cũng chẳng ngại ngần gì mà không tâm sự nhiều hơn với thằng bé này.
“Ngoại trừ điều này, tao thật sự không nghĩ ra mày bắt tao về đây làm gì? Nhất định không có khả năng là muốn tao nhận mày làm cha nuôi rồi.” Kỷ Duệ nhún vai: “Hôm đó mày chú ý đến kết quả sức khỏe của tao như vậy, chắc là muốn xác nhận tình huống cơ thể của tao chứ gì, haizz —— coi như tao xui xẻo, tự nhiên chăm sóc bản thân tốt như vậy, kết quả lại dâng mình vào tay mày.”
“Ha ha ha ——” Trương Minh Đức bị lời nói của cậu chọc cười: “Rất thú vị, mày thật sự là một tên nhóc thú vị, nếu không phải thời gian quá cấp bách, tao thật sự rất muốn ở cùng với mày thêm vài ngày nữa.”
Kỷ Duệ hỉnh mũi xem thường: “Thôi đi… Nói xem, ông giết nhiều người như vậy, không sợ oan hồn đến đòi mạng sao?”
Trương Minh Đức đẩy nhẹ gọng kính trên mũi, nở nụ cười vô tình: “Trên đời này thật sự có ma sao?”
“Đó là tất nhiên rồi.” Kỷ Duệ lẳng lặng nhìn hắn: “Chị gái xinh đẹp tên Lý Lệ Linh kia tuyệt đối sẽ không bao giờ quên ông đâu!”
Mặt Trương Minh Đức trở nên cứng đờ: “Thằng quỷ thối tha, bớt hù ma nhát quỷ đi. Sau ngày mai, tao sẽ tìm một chỗ để ném cái xác mày… Ồ, hẳn nên sắp xếp để mẹ mày là người tìm được thi thể của mày mới được.” Hắn cười cười: “Áp lực của cảnh sát quá lớn, tâm lý bất ổn mà tự tay giết chết con mình, tin tức như vậy hẳn sẽ có không ít người hứng thú đấy nhỉ.”
Đáng tiếc tứ chi đều bị buộc chặt, bằng không Kỷ Duệ nhất định sẽ giơ ngón tay giữa lên trước mặt hắn ta mà cười cợt hắn quá ngây thơ, con mẹ nó, bộ thật sự nghĩ rằng trên thế giới này chỉ mỗi hắn ta là người thông minh thôi sao?
Lại bịt miệng của Kỷ Duệ lại, rồi lại xem xét thật kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh, sau đó Trương Minh Đức mới nhanh chóng rời khỏi nhà xác.
Kỷ Duệ trừng mắt nhìn một bóng tối đen ngòm trong không gian chật hẹp, nghĩ bụng, nếu không nhanh chóng nghĩ ra biện pháp để thoát ra khỏi chỗ này thì thật sự sẽ bị tên biến thái kia giải phẫu sống luôn ấy chứ. Vậy Kỷ Tiểu Hàn sẽ phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi! Tứ chi cậu bị trói chặt, tủ tuyết này lại to, hơn nữa tên họ Trương kia còn tương đối hao tâm tổn trí mà lót chăn bông bốn phía xung quanh ngăn tủ, làm cho cậu dù có lăn qua lăn lại thế nào cũng không phát ra tiếng động…
*
Theo dõi cả một ngày nhưng vẫn không thể phát hiện Trương Minh Đức có điều gì khác thường!
Điều này làm cho các đồng chí trong Cục Cảnh sát có cảm giác thất bại, thậm chí có những cảnh sát trẻ đã có tâm lý buông lỏng trong đầu, tự hỏi có phải bọn họ đã đi sai hướng rồi không, có lẽ Trương Minh Đức thật sự là một người tốt… Thậm chí có một số người trong lòng đã bắt đầu thầm nghĩ Kỷ Hàn mới chính kẻ tình nghi lớn nhất, nhưng lại đụng phải vấn đề là không có chứng cứ chính xác, ví dụ như động cơ giết người là gì, vân vân…
Một ngày trôi qua, khi màn đêm buông xuống, Lý Trạch để cho các nhân viên cảnh sát về trước, tự mình đứng ra thay ca, tiếp tục phụ trách giám thị Trương Minh Đức. Suốt ngày nay, cả nhóm cũng không hề nhàn rỗi, vừa tiếp tục điều tra vụ án của Vương Nhã Phân, rồi lại bắt mối liên quan đến vụ án của Lý Lệ Linh trước kia…
Căn cứ vào lời kể của người