Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.

bừng bốc lên. Tên này đáng chết ngàn đao! Không đáp ứng điều kiện của nàng còn chưa tính, cư nhiên coi thường đến cỡ này?
Nàng có nên hay không lý giải điều này bằng cách cho rằng hắn là đang cố ý khiêu khích? Được lắm, cũng không tin bản thân cắn không chết hắn!
Mạc Lặc Nghị Phàm nếm phải một hồi đau đầu, dĩ nhiên không dại gì nếm lần thứ hai, ở lúc nàng hết sức há mồm, lời lẽ linh hoạt tránh né mấy chuyện xấu ác ý của nàng. Tay phải đỡ lấy cái gáy của nàng, khiến nàng trốn không thể trốn, hôn thật sâu.
Vài nam tử bên cạnh nhìn như không thấy, dường như đã sớm quen với trường hợp kích tình bắn tứ tung bốnv phía này, chỉ có tiểu Thư Tình đang bị hai người kẹp như nhân bánh quy ở giữa vung vẫy tứ chi, ý đang kháng nghị.
Có lầm hay không? Tuy rằng một nhà ba người ôm nhau ở cùng một chỗ cảm giác siêu tốt, nhưng là. . . Nhưng là thế này cũng quá nhiệt tình đi, nó đều sắp bị ép thành nhân bánh rồi a, hơn nữa sắp thở không nổi nữa rồi đây. . . .
Hôn kịch tính cùng một chỗ, hai người từ nguyên bản khẩu chiến thẹn thùng sau chuyển sang ôn nhu, Lâm Duyệt cho dù tức giận, lại hận, nhưng cũng khó thoát khỏi thế công nhu tình của Mạc Lặc Nghị Phàm. Thẹn thùng xụi lơ ở trong lòng hắn, cánh tay ôm tiểu Thư Tình cũng vì thẹn thùng mà dần buông lỏng.
Thời điểm nàng đang từ kháng cự chuyển sang chuyên tâm, không cảm nhận được gì, một thanh âm thực bất đắc dĩ đánh gãy chuyện tốt của hai người .
“Ôi. . . Ôi. . . Ba nha. . . Mẹ nha!” ‘Phanh’ một tiếng, cái mông nhỏ bé đáng thương của tiểu Thư Tình, tựa như đấu vật rơi ở trên bãi cỏ.
Trong nháy mắt hai người buông ra lẫn nhau, lùi ra sau mấy bước, cúi đầu nhìn tiểu Thư Tình đáng thương , tựa như một con gà con bị vứt bỏ, mờ mịt trừng mắt nhìn hai người. Lâm Duyệt nhìn bộ dáng đáng yêu của nó, nhịn không được cười rộ lên, cúi người chạy đến ôm nàng.
Lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp, vừa nhíu mày: “Ô ô. . . Mẹ hư. . . .” Một bên xoa cái mông nhỏ bị ngã đau, giả bộ thương tâm khóc lên.
Quá đả thương đến lòng người nha! Thiên tân vạn khổ mới tìm được mẹ trở về, cư nhiên như vậy coi thường nó, quăng ngã nó không tính còn dám giễu cợt nó!
“Thực xin lỗi thôi, đến đây , mẹ nhìn xem cái mông nhỏ có bị nở hoa hay không nào. . . Ân, còn không có. . . .” Lâm Duyệt hắc hắc cười gượng vỗ vỗ cái mông nhỏ của nó, không tự nhiên dỗ dành. Sắc mặt sớm đã ửng hồng một mảnh, dọa người a, vừa rồi nàng đã làm cái gì nha? Rõ ràng là muốn cự tuyệt hắn hôn, thế nào sau lại phát triển đến. . . .
Nhưng lại chuyên tâm đến mức đem tiểu bảo bối đáng yêu, đáng giận này quang ngã a! Vụng trộm nhìn liếc mắt một cái Mạc Lặc Nghị Phàm bên cạnh, vừa vặn gặp đối phương cười nhìn mình, một cỗ tức dận vô danh liền dâng lên!
Hắn còn cười, lại còn lộ ra vẻ tươi cười cùng diễu cợt cỡ này nhìn nàng? ! Đánh rơi đứa nhỏ chẳng lẽ không có phần của hắn sao? Hừ!
Mạc Lặc Nghị Phàm một tay đem tiểu Thư Tình từ trong lòng của nàng ôm lấy, tay kia thì ôm Lâm Duyệt hướng trong phòng đi vào, tiểu Thư Tình là nữ nhi mà hắn ôm ấp hơn hai năm, mỗi một động tác mỗi một sắc mặt của nó biểu thị cái gì hắn lại là hiểu biết quá đi.
“Uy, anh muốn dẫn tôi đi nơi nào?”
“Ăn bữa sáng.”
“Mẹ, con cùng ba ba làm bữa sáng mà mẹ thích nhất nga.” Tiểu Thư Tình đem một bàn tay ôm cổ Mạc Lặc Nghị Phàm, thực ngộ hướng Lâm Duyệt nói.
“Con. . . Làm sao?” Còn đắm chìm trong trạng thái xấu hổ sắc mặt Lâm Duyệt trắng xanh một chút, nàng lần đầu tiên nghĩ đến là, kia có thể ăn sao? Không phải là nàng thích xem nhẹ nó, thật sự là, nàng cũng không thể xem trọng nha!
Tiểu Thư Tình lại rất đắc ý liều mạng gật đầu, không nghĩ làm mất ý tốt của nó Lâm Duyệt chỉ có thể đáp lại cho nó một cái mỉm cười ngọt ngào: “Bảo bối thực ngoan, cám ơn nha.” Hi vọng sẽ không quá khó khăn ăn!
Mạc Lặc Nghị Phàm dẫn hai người đi đến nhà ăn, nữ giúp việc lập tức cung kính kéo ra đò dùng cho bữa ăn, Lâm Duyệt đánh giá một lượt mọi thứ trên bàn ăn thoạt nhìn tốt lắm nhưng mà món ăn này dành cho người thì có vẻ hơi kỳ lạ. Lại ngẩng đầu hướng Mạc Lặc Nghị Phàm ha ha cười gượng nói: “Đây là kiệt tác của cha con hai người sao?”






Mạc Lặc Nghị Phàm liếc mắt nhìn qua bữa sáng, nở nụ cười nói: “Anh không có tài năng thiên phú ấy.”
Trên mặt bàn bày la liệt những kiểu món ăn đa dạng, các loại bánh mì điểm tâm, mỗi một cái mặt trên đều dùng bơ hoặc nước sốt cà chua vẽ thành những bức tranh. Lâm Duyệt ghé vào trên bàn đếm đếm, mười hai con giáp đều tề tựu đông đủ ở đây.
“Bảo bối, con vẽ ba ngày mới hoàn thành đi?” Lâm Duyệt quay đầu nhìn liếc mắt một cái tiểu Thư Tình đang chờ tranh công, kinh ngạc mở miệng hỏi.
Tiểu Thư Tình lắc đầu, hi hi cười nói: “Vừa mới mới vẽ, mẹ, con giỏi hay không?”
“Giỏi quá!” Lâm Duyệt không chút nào keo kiệt khích lệ bản thân nó, hướng nó giơ giơ ngón tay cái, sau đó quay lại nhìn một bàn mỹ vị, nói: “Tiểu bảo bối, con muốn ăn cái gì? Nghị ca ca anh muốn ăn cái gì? Chúng ta nên chia đều đi nga.”
Tiểu Thư Tình nghe không hiể