Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.
quay đầu lại, tò mò nhìn người đang mím chặt môi, đang nghiêm túc lái xe Mạc Lặc Nghị Phàm nói.
Mạc Lặc Nghị Phàm vẫn như cũ nhìn chằm chằm con đường biển phía trước , cẩn trọng khống chế tay lái, nói: “Bởi vì chờ đợi một người con gái xuất hiện, nên mới ở lại Trung Quốc, ở tại chỗ này.”
Bốn năm trước, sau khi Lãnh Phong biến mất, hắn tự do, ban đầu là tính quay về Anh quốc kế thừa sự nghiệp của gia tộc, từ đó ở lại Anh quốc, cũng không nghĩ đột nhiên xuất hiện một người con gái kì dị, xâm nhập cuộc sống của hắn, làm thay đổi tất cả kế hoạch của hắn!
Mà người con gái kia, đem cuộc sống của hắn phá thành một trận ma loạn xong, lại biến mất như không khí.
Lâm Duyệt sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn sườn mặt hoàn mĩ của hắn, trong lúc nhất thời không biết nên đáp lại hắn thế nào. Bởi vì một người con gái? Không cần nghi ngờ, người con gái kia khẳng định là mẹ tiểu Thư Tình.
Điều khiến nàng kinh ngạc là, người đàn ông lạnh lùng cao quý trước mắt này, cư nhiên lại bởi vì một người con gái mà dừng chân ở lại, đau khổ tìm kiếm. Nam nhân như vậy, làm cho người ta cảm động, làm cho người ta si mê.
“Dường như người con gái kia rất quan trọng đối với anh , hắc hắc không phải anh cũng đem tôi nhầm thành cô ấy hay sao. . . . . . ha ha tôi ngủ. . . . . . . . , đến nơi nhớ gọi tôi.” Hướng lưng ghế dựa vào, hai mắt nhắm lại, giả bộ bắt đầu ngủ.
Không khí bên trong xe có chút ngưng trọng, Lâm Duyệt căn bản không biết nên ứng phó như thế nào đi, biện pháp tốt nhất đó là giả bộ ngủ. Nàng thà rằng tình nguyện hắn cứ giống như bình thường, lạnh lùng, đáng giận. . . .
Xe dừng ở cửa lớn của Thế giới vui vẻ, Lâm Duyệt liền nhảy xuống xe nhanh chóng chạy tới mua phiếu, vì là ngày nghỉ, bên trong tương đối nhiều người. Bản thân Mạc Lặc Nghị Phàm thực vô cùng chán ghét đến những nơi đông người hỗn độn như thế này, nhưng là vì muốn cho con gái yêu vui vẻ, hắn đành phải cau mày đến đây.
Nhưng Lâm Duyệt thật ra lại rất thích và luôn mơ ước tới những nơi như thế này, nhưng vì không trả nổi vé vào cửa nên đành đứng ngoài, trời sinh đã thích vui chơi nàng nhanh chóng hòa nhập vào đoàn người vui nhộn.
Trình độ ngây thơ một chút cũng không kém so với tiểu Thư Tình, tựa như đứa nhỏ vui vẻ chạy xuyên vào trong Thế giới vui vẻ.
“Mẹ, con muốn đi chơi cái kia!” Tiểu Thư Tình chỉ vào vòng xoay tròn ngựa gỗ phía trước lớn tiếng nói.
“Được, lập tức đi thôi.” Lâm Duyệt dắt tay nhỏ bé của nó, vui vẻ chạy nhanh qua, đem Mạc Lặc Nghị Phàm ở phía sau đá ra xa. Khi chuẩn bị muốn đi vào, Lâm Duyệt đột nhiên nghĩ đến gì đó, hướng Mạc Lặc Nghị Phàm vẫy vẫy tay. Đợi hắn đến gần xong, cười hì hì cầm máy ảnh trong tay đẩy vào trong lòng hắn nói: “Nghị ca ca, anh mau giúp chúng tôi chụp mấy bức ảnh xinh đẹp đi.”
Mạc Lặc Nghị Phàm tiếp nhận máy ảnh, xuyên thấu qua màn ảnh, hắn thấy được hai khuôn mặt kia cười đến thật vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn, xoay tròn trong không trung. Khóe miệng không tự giác hiện lên một ý cười làm người ta không thể bắt lấy.
Nhẹ nhàng bấm nút chụp, đem giờ khắc này cất chứa vào bên trong máy ảnh.
Còn chưa có chơi tận hứng, âm nhạc liền dừng lại, Lâm Duyệt ôm tiểu Thư Tình đi ra, ầm ĩ muốn xem ảnh chụp. Mạc Lặc Nghị Phàm rất nhẫn nại, đem những hình vừa mới lưu lại phóng lớn lên cho nàng xem.
“Tôi còn muốn chụp hình lớn liên tục!” Lâm Duyệt lại lần nữa đem máy ảnh nhét vào trong tay Mạc Lặc Nghị Phàm, cùng tiểu Thư Tình bày ra các kiểu dáng đáng yêu, còn làm bộ mặt xấu, khiến cho mọi người xung quanh đều cười vui vẻ.
“Bảo bối, giả bộ khóc lớn.” Lâm Duyệt cười hì hì đem tiểu Thư Tình đặt ở trên ghế đá, bản thân lại chạy đến phía sau Mạc Lặc Nghị Phàm ngẩng đầu hoa chân chỉ dẫn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thư Tình vừa nhíu, liền oa oa khóc lớn lên.
“Tuyệt quá! Vui quá!” Lâm Duyệt không nghĩ tới tiểu Thư Tình có thể nhập vai như vậy, sôi nổi vỗ tay trầm trồ khen ngợi, sau lại yêu cầu nói: “Lại mỉm cười một cái.”
Như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn lại biến đổi, nở một nụ cười sáng lạn dưới ánh mặt trời. Lâm Duyệt lại vỗ tay hoan hô, cười ha ha nói: “Bảo bối, con quả thực có thể đi làm diễn viên, đến tiếp tiếp tiếp, lại cười thật lớn.”
Mạc Lặc Nghị Phàm nheo mắt, dời tầm mắt từ trên màn ảnh đến trên mặt Lâm Duyệt vẻ mặt đáng sợ .
“Làm sao vậy?” Lâm Duyệt ha ha cười gượng một tiếng, sờ sờ khuôn mặt, nghĩ hành vi trong giờ phút này của bản thân, hình như không có gì không ổn? Làm sao đột nhiên hắn lại nhìn nàng như vậy?
“Mẹ, mẹ làm mẫu cho người ta xem một chút.” Không biết như thế nào là cuồng tiếu tiểu Thư Tình giương giọng nói.
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn Lâm Duyệt, tức giận nói: “Em muốn đem con bức điên à?” Nào là khóc lớn nào là cuồng tiếu, không điên mới là lạ. Lâm Duyệt không vui vểnh vểnh môi đỏ mọng lên, nam nhân không có tý nào hài hước, chơi vui vẻ một chút cũng không được!
Lập tức cười, đoạt lấy máy ảnh nói: “Nghị ca ca, tôi giúp anh chụp mấy bức ảnh.” Chụp một chút bộ dáng khi hắn mặc quần áo hưu nhàn , trở về bán cho những nữ nhân viên cuồng si trong công ty, khẳng đị