Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
thấy nghi hoặc.” Lâm Duyệt yên lặng, trong lòng đã đoán chắc nhất định có liên quan đến chuyện ở bên này. Hơn nữa nhất định là chuyện tình nguy hiểm, bất quá, chỉ cần đi theo Mạc Lặc Nghị Phàm, nàng cái gì cũng không sợ.
Mạc Lặc Nghị Phàm có thể cảm giác được sự an lòng của nàng, không lý do, nàng chính là tín nhiệm hắn!
“Nếu sợ mệt, anh có thể phái người đưa hai người về trước, hai ngày nữa anh sẽ về.” Mạc Lặc Nghị Phàm săn sóc mở miệng nói, nguyên bản hắn muốn mang các nàng đi chơi chung quanh một chút, thuận tiện che dấu một chút hành trình. Nhưng là bởi vì người Sơn Khẩu Tổ xuất hiện quá sớm, hắn không thể không giảm bớt hành trình, tốc chiến tốc thắng!
“Con không cần đi về trước!” Tiểu Thư Tình lớn tiếng kháng nghị nói.
“Tôi không sợ mệt.” Lâm Duyệt cũng mở miệng phủ quyết đề nghị của hắn, nàng nguyện ý đứng ở bên cạnh hắn, cùng hắn, mặc kệ đi nơi nào, đi làm cái gì! Nếu hắn đã nhận định nàng là vợ của chính mình, nàng sẽ ở bên cạnh hắn cho đến khi hắn nhận ra Diệp Giai mới thôi.
Không phải là nàng vĩ đại, cũng không phải là nàng ích kỷ. Nàng cảm thấy bản thân có thể mang đến hạnh phúc cho Mạc Lặc Nghị Phàm, khiến Thư Tình vui vẻ, mà chính nàng cũng quả thật khó có thể rời khỏi bọn họ.
Sau khi một nhà ba người đến TOKYO, cũng không có trực tiếp đi đến ngân hàng hỏi chuyện tình có liên quan trước, mà là giống như khách du lịch ở chung quanh ngắm cảnh du ngoạn. Mà mỗi đến khi một chỗ, phía xa xa đều có hai người mặc đồ đen làm ra vẻ không có chuyện gì quan sát họ.
Mạc Lặc Nghị Phàm tinh tường biết nhất cử nhất động của bản thân đã bị bọn người Sơn Khẩu Tổ của Nhật Bản giám sát, cũng tinh tường biết, bọn người Sơn Khẩu Tổ này không dám tùy tiện ra tay với hắn. Bởi vì không ai lại ngốc đến mức tin rằng hắn sẽ đem vòng cổ ở trên người, việc có thể làm cũng chỉ là theo dõi hắn mà thôi.
Chỉ tới ngày hôm sau, Mạc Lặc Nghị Phàm mới ở trong quá trình du ngoạn, lấy lý do không có tiền mặt dùng mới đến ngân hàng TOKYO đổi Yên Nhật. Bởi vì là ngày đi làm, nên người ở trong ngân hàng không quá nhiều.
Mạc Lặc Nghị Phàm bảo Lâm Duyệt đến ngân hàng dò hỏi về mật mã và yêu cầu để được mở két sắt, còn bản thân lại cùng tiểu Thư Tình ở bên ngoài ngân hàng dạo chơi, thuận tiện đánh lạc hướng mấy con mắt dò xét phía sau.
Rất nhanh, Lâm Duyệt đã đi ra, vừa vặn là thời gian dùng cơm trưa, một nhà ba người vào một tòa khách sạn cao cấp thuê chung một gian phòng.
“Việc này em không giúp được, hơn nữa ở lại đây lại thành gánh nặng cho anh, hiểu không?” Mạc Lặc Nghị Phàm nhẫn nại giải thích. Nguyên bản tưởng rằng tìm được ngân hàng là có thể điều tra rõ chân tướng sự tình, xem ra không dễ dàng như vậy, hắn đành phải xa nàng một hai ngày rồi.
Lâm Duyệt lo lắng nhìn hắn, thân thiết hỏi: “Như vậy anh sẽ gặp nguy hiểm sao?”
“Không phải.” Mạc Lặc Nghị Phàm nhẹ giọng hứa hẹn với nàng. Hắn đương nhiên không có nguy hiểm, cũng không thể có nguy hiểm, bởi vì hắn còn phải chiếu cố mẹ con các nàng, thật vất vả mới tìm được nàng trở về mà!
Hắn thở dài một tiếng, từ ghế ngồi đứng lên, một đường vòng đến trước mặt Lâm Duyệt, cúi người nhẹ nhàng mà lên hôn cánh môi của nàn. Hắn rõ ràng cảm giác được môi của nàng đang run rẩy, nàng đang lo lắng cho hắn sao? Rốt cục cũng hiểu được mà lo lắng cho hắn?!
“Duyệt Nhi, em không cần lo lắng, anh đã nói sẽ mang lại hạnh phúc cho em thì nhất định không nuốt lời” Cái trán của hắn cụng trên mặt nàng, hơi thở phảng phất ở trên mặt của nàng thấp giọng nỉ non.
“Em tin tưởng anh.” Mặt Lâm Duyệt giãn ra, nở nụ cười với hắn. Trong lòng có ngọt ngào vô tận, đơn giản là bởi vì Mạc Lặc Nghị Phàm để ý nàng, hứa hẹn với nàng. Có lẽ, nàng là thế thân đoạt sự vui vẻ của một nữ nhân khác, nhưng tóm lại nàng thặt sự rất vui vẻ!
Cơm trưa qua đi, bởi vì vé máy bay đặt lúc 4h chiều, nên Mạc Lặc Nghị Phàm cùng Lâm Duyệt ôm tiểu Thư Tình đi dạo một vòng các nơi nổi danh ở TOKYO.
Sau đó lập tức trực tiếp đến sân bay, cách thời gian đăng ký còn có hơn mười phút, Lâm Duyệt nắm tay tiểu Thư Tình ngước mắt nhìn Mạc Lặc Nghị Phàm, trong lòng đột nhiên nảy lên một trận không nỡ, chậm chạp không muốn rời đi.
“Bảo bối, phải chăm sóc tốt cho Thư Tình, biết chưa?” Mạc Lặc Nghị Phàm ôm chầm bả vai Lâm Duyệt, ở cái trên trán của nàng hôn liên tục, cúi đầu nhìn chăm chú vào nàng nói.
Lâm Duyệt gật đầu, thời điểm ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện ánh mắt hắn xuyên qua hõm vai nàng dừng ở một chỗ, từ ôn nhu dần dần chuyển thành lãnh liệt.
Lâm Duyệt nghi hoặc quay đầu lại, theo ánh mắt hắn cùng nhìn về phía cửa đăng ký, dừng ở một thân hình cao lớn, khí suất của một nam nhân khiến nữ nhân khi nhìn thấy phải hét chói tai. Cảm giác nhìn có chút quen, thẳng đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn biến mất, mới nhớ tới kia đúng là tên Long Hạo Hiên đã bắt cóc chính mình.
Mạc Lặc Nghị Phàm vì sao lại đăm chiêu nhìn hắn như vậy? Chẳng lẽ anh ấy biết hắn sao ? Lâm Duyệt rất ngạc nhiên, bởi vì Mạc Lặc Nghị Phàm vẫn luôn tưởng rằng