Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.
ao? Sắc mặt trầm xuống, nói: “Không phải chuyện anh nên quản!”
“…”
Lâm Duyệt thấy hắn không nói gì, hạ giọng tiếp tục nói: “Ngày anh bắt cóc tôi không phải đã chứng thực và bảo tôi là phu nhân của là Mạc Lặc Nghị Phàm sao? Làm sao hôm nay lại hỏi như vậy? Bị tên chó Nhật Bản kia tẩy não rồi sao?”
“Thực xin lỗi.” Long Hạo Hiên nhẹ nhàng mà nói.
Ách? Hắn nói xin lỗi với nàng? Thổ phỉ còn có thể nói xin lỗi? Lâm Duyệt kinh ngạc trừng mắt liếc hắn: “Vì sao phải nói xin lỗi với tôi?”
“Lần đó chuyện tình… Thực sự có lỗi.” Hắn thật không ngờ bản thân lại tiếp tay cho Long Phu, không phải vì hắn ngốc, mà là, chỉ cần có một điểm cơ hội, hắn cũng không muốn buông tha, sở dĩ vậy nên hắn đáp ứng yêu cầu của Long Phu. Sự thật chứng minh, Lâm Duyệt nói thật đúng, lời của bọn quỷ Nhật bản không thể tin được!
“Anh cảm thấy giải thích đó có nghĩa sao?” Lâm Duyệt căm giận gầm nhẹ nói, nàng cùng Mạc Lặc Nghị Phàm thiếu chút nữa đã bị người của Long Phu kia đánh chết, mà hắn chẳng qua chỉ nói một câu thật có lỗi đơn giản vậy?
“Tôi cảm thấy vô nghĩa.” Long Hạo Hiên nói nhỏ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận bất bình của nàng, nhịn không được nâng tay, nhẹ nhàng mà vuốt ve gò má của nàng. Lâm Duyệt cả kinh, kinh ngạc trừng mắt liếc hắn đột nhiên lại bị tập kích bởi nhu tình trong mắt hắn, cảm thụ được bàn tay ấm áp của hắn đang vuốt ve trên mặt nàng.
Mười móng vuốt của nàng đang nén nút lắm thành quả đấm, thời điểm đang chuẩn bị tặng cho hắn một chưởng lên mặt thì phía bên kia Long Hạo Hiên truyền đến một tiếng ho khan, là Long Hạo Vũ, chỉ thấy hắn hắc hắc cười, chanh chua nói: “Đại ca, cô nàng này bộ dạng cũng không phải là khó gặp gì nha, việc gì phải…”
Sau khi Long Hạo Hiên nghe được lời hắn nói xong, đầu ngón tay đang du ngoạn trên mặt Lâm Duyệt chợt dừng lại, lập tức cúi đầu xuống. Nhìn chăm chú Lâm Duyệt vài giây sau, hấp một ngụm khí ngồi thẳng thân mình nằm gọn trong ghế dựa.
Một quyền của Lâm Duyệt liền thẳng tắp nhằm phía trên mặt Long Hạo Vũ bên cạnh Long Hạo Hiên, người này ăn đau, kêu rên một tiếng thấu trời xanh: “Cô… Cô thực không phải nữ nhân nha, khí lực lớn như vậy!”
Tiểu Thư Tình nhìn đến bộ dáng buồn cười của Long Hạo Vũ, khanh khách nở nụ cười, chọc đối phương càng thêm thẹn quá thành giận, hận không thể đem đôi mẹ con biến thái này ném ra khỏi cabin.
“Tôi không chỉ là nữ nhân, mà còn là là một nữ nhân bạo lực! Muốn thử lại lần nữa hay không?” Lâm Duyệt nói xong làm bộ định tặng cho hắn một quyền nữa, làm cho Long Hạo Vũ sợ tới mức liên tục né tránh.
“Tựa hồ cô tràn ngập tò mò đối với tôi” Bên tai đột nhiên vang lên một thanh âm thâm trầm, Lâm Duyệt bị hoảng sợ, xoay người mới phát hiện Long Hạo Hiên không biết khi nào đã đứng ở bên người mình.
Nàng bối rối lắc đầu, biện giải nói: “Không! Tôi chỉ là lo lắng anh sẽ lại bắt cóc tôi… Còn có bảo bối nhà tôi.” Nói xong gắt gao nắm chặt bàn tay nhỏ bé của tiểu Thư Tình.
“Mẹ, thúc thúc vì sao muốn bắt cóc chúng ta nha?” Tiểu Thư Tình lớn tiếng hỏi, rước lấy ánh mắt cảnh giác của mấy vị bảo tiêu bên cạnh.
“Bởi vì thúc thúc là người xấu!” Lâm Duyệt thuận miệng nói bậy nói, tiểu Thư Tình lập tức bày ra biểu tình hơi sợ, nhìn Long Hạo Hiên. Long Hạo Vũ ở một bên nghe xong, không vui trừng mắt nhìn Lâm Duyệt liếc mắt một cái, cúi người đem tiểu Thư Tình ôm lấy, hì hì cười đe dọa nói, “Là đâu, thúc thúc là người xấu, chuẩn bị đem cháu xẻ thành mười khối thịt”
Tiểu Thư Tình bị chọc cho cười ha ha, vung tứ chi hét lên: “Không thôi! Người ta sẽ không muốn bị xẻ thành mười khối, ba ba sẽ đau lòng!”
Long Hạo Hiên nhìn liếc mắt một cái bốn vị bảo tiêu đứng cách đó không xa đang cảnh giác đứng ở tại chỗ, cười khẩy nói: “Cho dù tôi nghĩ muốn bắt cóc cô, cũng không có năng lực đi?”
“Ai biết được có bao nhiêu người đang lẩn tránh ở đâu chờ chỉ thị của anh ?.” Lâm Duyệt không cho là đúng nói.
Long Hạo Hiên nở nụ cười: “Tôi đây hiện tại trịnh trọng nói cho cô biết, hôm nay tôi không rảnh bắt cóc cô, cô có thể yên tâm.” Nói xong, cất bước hướng một chiếc xe xa hoa đang đứng ở cửa sân bay đi tới..
Long Hạo vũ thấy hắn đi rồi, buông tiểu Thư Tình cũng theo đi lên, thời điểm đi không quên trở lại hướng Lâm Duyệt xua tay, trêu đùa: “Tiểu mỹ nữ, chúng ta sau này còn gặp lại.”
“Ai muốn sau này còn gặp lại với anh!” Lâm Duyệt chịu không nổi nhìn theo bóng dáng hắn chửi với theo.
Long Hạo Hiên đi ở phía trước xoay người đang muốn tiến vào xe, nghe được những lời này của Lâm Duyệt, đứng thẳng dậy, quay đầu đối tặng nàng một nụ cười tựa như mộng ảo, khẽ mở lời lẽ nói: “Chúng ta sẽ gặp lại.”
Lâm Duyệt bị sự tự tin trên mặt hắn biến thành mơ hồ, trơ mắt nhìn hắn tiến vào xe, xe chậm rãi rời khỏi sân bay.
“Thiếu phu nhân, mời lên xe đi.” Một vị nam tử tiến đến đón ở sân bay cung kính nhắc nhở nói, tiểu Thư Tình tránh ra khỏi tay Lâm Duyệt , giơ chân nhỏ bé ngắn cũn vui vẻ hướng chiếc xe thương vụ nhỏ bé chạy tới, dưới sự trợ giúp của lái xe ở sau ghế lái ng