XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

ăn cái gì? Lấy ra cho anh xem.”
“Không, không có gì.” Diệp Giai lắp bắp lắc đầu. Trong lòng hoảng hốt, nếu bị Mạc Lặc Nghị Phàm biết cô ăn là cái gì, nhất định sẽ phát hiện ra cô không phải là Lâm Duyệt mất.
“Lấy ra xem.” Mạc Lặc Nghị Phàm nghiêm túc mệnh lệnh nói, nói xong giơ tay liền hướng phía sau cô tìm kiếm, Diệp Giai quýnh lên, nhanh chóng ném đi. Bình thuốc ở trong không trung bay thành một vòng cung rồi hướng phái ban công bay ra.
Hai mắt Mạc Lặc Nghị Phàm nheo lại, bình thuốc nằm ở chỗ nguy hiểm của lan can bảo hộ, đang chuẩn bị bay khỏi lan can lầu thứ 20 rơi xuống đất , thân mình chợt vụt một cái, ở lúc Diệp Giai còn chưa kịp thấy rõ là chuyện gì đang xảy ra, dược bình thuốc đã nằm gọn trong tay hắn.






Đây là cao thủ võ lâm trong truyền thuyết sao? Diệp Giai lăng lăng trừng mắt nhìn khuôn mặt tức đến đỏ ửng của Mạc Lặc Nghị Phàm, thật hy vọng hắn có thể biểu diễn lại một lần nữa cho bản thân xem nha.
Đang chìm trong tò mò, Mạc Lặc Nghị Phàm giơ hai tay, bắt đầu nghiên cứu bình thuốc. Diệp Giai thế này mới từ trong si mê phục hồi lại tinh thần, có chút kích động theo dõi hắn, may mắn, trên bình màu trắng kia nửa chữ cũng không có, hắn dù có mười ánh mắt cũng nhìn không ra đây là thuốc gì đi!
“Ách… Nghị ca ca….” Diệp Giai giả bộ ra một bộ xấu hổ bộ dáng, nhăn nhó nói: “Đó là thuốc nở ngực.”
Mạc Lặc Nghị Phàm châm biếm nhìn cô nàng liếc mắt một cái: “Em quả thật cần dùng đến nó ?’’
Cái gì? Diệp Giai oán giận trừng mắt liếc hắn, người này cư nhiên một chút mặt mũi cũng không cho người ta. Bình tĩnh, chỉ cần hắn đừng tiếp tục nghiên cứu bình thuốc nữa là ổn, giơ tay muốn đoạt lấy bình thuốc trong tay hắn.
Mạc Lặc Nghị Phàm ‘Ân’ một tiếng, buông thân mình của cô ra, trong lòng cảm giác có chút quái dị khó hiểu. Nhưng là vì chuyện tình vòng cổ đã khiến hắn sứt đầu mẻ trán, căn bản không có dư thừa tâm tư đi suy nghĩ sâu xa.
Diệp Giai được tự do, liền rất nhanh hướng phía ổ chăn bỏ chạy, cùng nằm trên một giường với tiểu Thư Tình. Chỉ tới Mạc Lặc Nghị Phàm bắt đầu lo lắng chuyện của bản thân hắn xong mới nhợt nhạt bắt đầu ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Mạc Lặc Nghị Phàm liền đem tiểu Thư Tình phó thác cho một người bạn ở Tokyo chiếu cố, mang theo Diệp Giai chuẩn bị đến ngân hàng tìm người giữ két bảo hiểm gì đó.
Vào thang máy đi tới lầu một, băng qua đại sảnh dài rộng của khách sạn , xe thuê phục vụ đã dừng ở ngay cửa cổng, đang chờ bọn họ lên xe.
Cửa thang máy lại lần nữa mở ra, cũng có thói quen nghỉ ở khách sạn của người Hoa Long Hạo Hiên khí suất đi ra, đang muốn đến trước bàn lễ tân làm thu rtục thuê phòng, khóe mắt liếc thấy một thân ảnh quen thuộc.
Hắn cả kinh đứng ở tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng dáng Diệp Giai sửng sốt ba giây sau đó chạy nhanh đuổi theo, rống lớn nói: “Giai Giai! Em đứng lại đó cho anh! Diệp Giai!”
Hắn rống giận hét lớn, tựa hồ cũng không có ích gì, tiếng xe nổ máy cùng đóng cửa cơ hồ đem hắn bỏ mặc lại phía sau. Xe đi ra khỏi cổng khách sạn, trong chốc lát liền nhập vào dòng xe cộ.
Long Hạo Hiên lòng nóng như lửa đốt đuổi theo, thời điểm ra tới nơi vũng chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng chiếc xe càng ngày càng xa.
”Tiên sinh, ngài làm sao vậy?” Một vị tiểu thư lễ tân xinh đẹp săn sóc hỏi.
Diệp Giai! Người đã chết hai năm – Diệp Giai làm sao còn có thể xuất hiện? Nhất định là hắn hoa mắt đi? Nhìn lầm rồi đi? Nhưng là, hắn vẫn là không cam lòng ngẩng đầu nhìn chằm chằm tiểu thư phục vụ hỏi: “Xin hỏi cô gái vừa mới qua kia tên là gì?”
Tiểu thư phục vụ thấy hắn lo lắng, hơn nữa sớm đã bị suất khí của hắn làm cho thần hồn điên đảo, cũng không quản đúng hay không đúng, đã đem vội đem tư liệu khác thuê phòng cho hắn xem: “Cô ấy kêu Lâm Duyệt.”
Nhớ rõ cô ấy tên Lâm Duyệt, là vì thời điểm Lâm Duyệt cùng Mạc Lặc Nghị Phàm đến đăng ký, cô cũng bị suất khí của Mạc Lặc Nghị Phàm mê hoặc. Hâm mộ cùng ghen tị khiến cho cô hung hăng nhớ kỹ cái tên Lâm Duyệt này!
Quả nhiên là hắn nhìn lầm rồi?! Nhưng là, cô gái vừa mới kia có dáng đi , kiểu tóc đều rất giống Diệp Giai. Diệp Giai cho tới bây giờ đều thích đem bộ tóc đen óng ả của mình tết thành những lọn nhỏ đan xen nhau …
Diệp Giai, cô ấy rốt cuộc có còn sống hay không? Nếu còn sống mà nói, vì sao Diệp Tường Phi lại phải tìm Lâm Duyệt đến thay thế cô tham dự buổi tiệc chứ? Chỉ cần có một tia hy vọng, hắn đều sẽ không buông tay!
“Bọn họ đã trả phòng rồi sao?” Ngẩng đầu lại lần nữa hỏi tiểu thư phục vụ.
“Còn không có, ở phòng 2007.” Phục vụ tiểu thư chu đáo đến cả số phòng đều nói cho hắn, cứ là, nhưng mà ngay cả liếc mắt Long Hạo Hiên cũng không thèm liếc mắt một cái!
Long Hạo Hiên nhẹ nhàng mà nắm chặt tay, âm thầm hạ quyết định, vô luận như thế nào, hắn đều phải đem chuyện này làm cho rõ ràng!
Đi đến ngân hàng, quản lí ngân hàng lại gặp Lâm Duyệt, nhanh chóng tiến lên hô: “Lâm tiểu thư, xin chào, xin hỏi có thể giúp cô gì sao?”
Diệp Giai bị hỏi sửng sốt, lập tức rất nhanh hướng quản lí cười cười, đem vấn đề ném c