Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
ổ rốt cuộc là đang làm gì, lớn tiếng mắng: “Các người thương tổn Nghị ca ca, tôi không tha cho các người.” cô cũng không biết bản thân khi nói ra những lời này lấy gì để chống lại, lòng nóng như lửa đốt, cô chỉ biết là bản thân thực lo lắng an nguy của Mạc Lặc Nghị Phàm.
Vị nam nhân nói tiếng Trung kia cười lạnh một tiếng, không để ý đến kêu gào của cô, chỉ là nhàn nhạt cảnh cáo nói: “Nếu cô lại ầm ĩ, như vậy tôi liền đem Nghị ca ca của cô ném xuống dòng xe cộ, để cho hắn bị xe nghiền nát luôn!”
Diệp Giai nghe được lời nói của hắn, quả nhiên không dám ầm ĩ nữa, nghĩ mà sợ ngồi ở bên người Mạc Lặc Nghị Phàm, hết đường xoay xở
Thời điểm Mạc Lặc Nghị Phàm tỉnh lại, phát hiện bản thân đã bị nhốt tại một gian nhà đá hôn ám, chung quanh tất cả đều là cửa đá, không có cửa sổ, căn bản không thể phân rõ ngày đêm. Chính giữa phòng có một ngọn đèn lúc sáng lúc tối.
Hắn dần dần thanh tỉnh, ý thức cũng bắt đầu một chút lại một chút khôi phục, hắn minh bạch bản thân cuối cùng vẫn là bị kẻ xấu hãm hại. Bị nhốt ở chỗ này, không cần hỏi, cũng có thể biết nhất định là do bọn người Sơn Khẩu Tổ Nhật Bản làm. Đáng chết, bọn họ sẽ phải trả giá đắt, hắn giãy giụa ngồi xuống, sờ sờ sau gáy, đau đớn một mảnh.
Nhưng là giờ phút này hắn căn bản không có tâm tư để ý đến sống chết của chính mình, tuy rằng một mảnh hắc ám, hắn vẫn là theo bản năng nhìn quét bốn phía, lo lắng kêu: “Duyệt Nhi! Duyệt Nhi em ở nơi nào?”
Đáp lại hắn, chỉ có chính tiếng vang của hắn, từ bốn phía trên vách tường vọng trở lại. Không nghe được Lâm Duyệt đáp lại, trong lòng hắn càng thêm kinh hoảng, giơ hait ay đạp đạp lên vách tường.
Đang trong lúc lo lắng phẫn nộ, một bên góc tường cuối cùng truyền đến thanh âm mở cửa, sau đó là ánh sáng chiếu tiến vào, làm đau đớn hai mắt Mạc Lặc Nghị Phàm. Vài tên hắc y nhân đi đến, mặc dù không mở mắt xem, Mạc Lặc Nghị Phàm có thể biết người tới chính là kẻ đã từng đối đầu với mình, vốn là tên nam nhân nên chết rồi.
Vị nam tử chừng 50 tuổi kia âm trầm cười nói: “Cameron tiên sinh, nghe đại danh đã lâu, lại vẫn là lần đầu gặp mặt đâu? Bản tôi kêu Y Xuyên Chính Hùng, xin được chỉ giáo thêm!” Nói xong, giơ tay muốn bắt tay với Mạc Lặc Nghị Phàm.
Mạc Lặc Nghị Phàm lạnh lùng liếc hắn liếc mắt một cái, không để ý đến hắn, tiếp tục cúi đầu kiểm tra trên người Diệp Giai có bị thương hay không. . Hắn thề! Nếu ai dam slàm gì đối với vợ của hắn, hắn tuyệt đối không tha cho kẻ đó!
“Cameron tiên sinh, nếu ngài nhất định không chịu nói ra mật mã, như vậy hôm nay cũng chính là ngày an nghỉ vĩnh hằng của ngài và quý phu nhân. Ngài biết không? Quý phu nhân bị bệnh, nếu trong vòng 2 ngày không mở được chiếc hòm này, lấy ra thuốc để phối trộn, cô ấy sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại. Làm như vậy đối với Sơn Khẩu Tổ chúng tôi vốn không tốt, đối với các ngừơi cũng không tốt không phải sao?” Long Phu không sợ chết nói.
Lâm Duyệt làm sao có thể bị bệnh?! Cho dù là bị bệnh, cũng là bọn họ vừa mới tạo thành! ngón tay thon dài của Mạc Lặc Nghị Phàm nắm thành quyền, hơi hơi run run. Cúi đầu đánh giá Diệp Giai, nhẹ nhàng mà kêu: “Duyệt Nhi, em mau tỉnh lại! Mau tỉnh lại!”
Có lẽ là lực đạo lay động của hắn quá mạnh, Diệp Giai cuối cùng ẩn ẩn tỉnh lại, nhìn chăm chú vào khuôn mặt khí suất của Mạc Lặc Nghị Phàm, gian nan mở miệng nói: “Nghị ca ca, em muốn lọ thuốc của em… Ngày hôm qua anh đã từng nhìn thấy nó .”
“Ngày hôm qua…” Mạc Lặc Nghị Phàm khiếp sợ, thuốc này vẫn do nàng cất giữ, hơn nữa túi xách của nàng đã bị bọn Sơn Khẩu Tổ lấy đi, hắn căn bản không có thuốc! Nhìn sắc mặt trắng xanh của Diệp Giai, lòng hắn nóng như lửa đốt!
Diệp Giai phát bệnh, nguyên nhân đúng là bởi vì không có uống thuốc đúng hạn, cho nên mới khiến cho bọn Sơn Khẩu Tổ khả nghi, sau đó kêu thầy thuốc đến nghiên cứu loại thuốc này. Việc này kinh động đến Y Xuyên Chính Hùng, khi hắn lần đầu tiên nhìn đến Diệp Giai, liền ngây người!
Cô gái này vốn đã phải chết đi hai năm trước, cư nhiên thần kỳ có thể xuất hiên jtrước mắt hắn. Hơn nữa, đã trở thành vợ của Mạc Lặc Nghị Phàm?
Diệp Giai khổ sở cuộn mình trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm, càng không ngừng run rẩy, Mạc Lặc Nghị Phàm đang lúc lo lắng, trên đỉnh đầu vang lên một trận nhẹ nhàng động tĩnh. Ngẩng đầu, Y Xuyên Chính Hùng chính là đang cầm bình thuốc của Diệp Giai lắc lắc.
Diệp Giai trừng mắt nhìn bình thuốc kia, thống khổ nhắm mắt lại!
“Đem thuốc đưa đây!” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn hắn thanhh âm lạnh lùng nói, Y Xuyên Chính Hùng mở lắp bình thuốc ra, lấy 1 viên bỏ vào trên tay của Mạc Lặc Nghị Phàm, sau đó xoay người, đi đến bên quầy rượu, đem những viên thuốc còn lại đổ vào trong ly rượu, thuốc gặp rượu lập tức tan ra, thành một loại chất lỏng màu nâu. Hất tay một cái đem đổ vào trong thùng rác.
Mạc Lặc Nghị Phàm tức giận chỉ còn thiếu chút nữa là xông lên tẩn cho hắn một trận nhưng Diệp Giai vội kéo lấy hắn, gian nan trấn an nói: “Nghị ca ca, không cần lo cho em, không cần…” Dù sao cô cũng không thể sống thêm