XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

c gặp ở quán bar "Lan" – Trình Mi sao?
Nguyên lai cô bé ấy cũng là người ở bên cạnh Đường Lưu Nhan.
Khi đó cô chỉ cảm thấy khí chất của Trình Mi bất phàm, không giống như một nhân viên đơn giản ...bây giờ xem ra, dự đoán của cô lúc đó có vẻ đúng rồi . Nhưng cô cũng không thể ngờ tới là cô ấy cũng là người ở bên cạnh Đường Lưu Nhan.
Suy nghĩ đến đây, cô miễn cưỡng động môi một cái, cũng cười đáp lễ "À, có nhớ, chào em, lâu rồi không gặp."
Thấy thái độ của cô như vậy, Trình Mi lơ đễnh, vẫn cười như vậy "Đúng vậy, nếu không phải Nhan cứ mãi không cho em đi gặp chị thì có lẽ chúng ta đã gặp nhau sớm hơn ." Khi nói chuyện ánh mắt cô ấy cứ mải miết hướng về người đàn ông với vẻ mặt bình thản bên cạnh Lâm Cẩm Sắt, ngữ khí hơi bất mãn và có vẻ oán giận.
Lâm Cẩm Sắt lại nhíu mày, trong lòng có chút không thoải mái. Cô ấy gọi hắn là... Nhan?
Rất quen thuộc sao.
Cách gọi thân mật như thế.
Cô không hiểu vì sao lại cứ nghĩ đến cách gọi thân mật ấy mà thiếu chút nữa quên mất nội dung chính trong câu nói của Trình Mi. Nhưng lúc này Đường Lưu Nhan đột nhiên lại mở miệng "A May, công việc lái xe là của em, cứ nói linh tinh đi xuống địa ngục là bị cắt lưỡi đấy ."
Ồ, độc miệng quá.
Khóe miệng Lâm Cẩm Sắt co rút.
Trình Mi giống như một con mèo bị giẫm lên đuôi nhanh chóng bùng nổ, trong chốc lát liền quay đầu trừng mắt với hắn, thở mạnh , nhưng đột nhiên hình như lại nghĩ tới chuyện gì đó buồn cười lắm, mắt sáng rực lên, hừ hừ cười, lạnh lạnh nói, "Em thấy hình như có người nào đó đang sợ bí mật của bản thân bị em \'Không cẩn thận\' mà tiết lộ thì phải?"
Đường Lưu Nhan quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không để ý tới cô bé.
Nhưng bàn tay vẫn bá đạo nắm chặt thắt lưng Lâm Cẩm Sắt, không có chút nào muốn buông ra.
Lâm Cẩm Sắt không muốn, yết hầu hơi nghẹn. Kỳ thật cũng không cần thiết phải mở miệng nói chuyện, cách nói chuyện của hai người này căn bả là không có đường cho cô chen vào. Đó là thế giới của họ, còn cô thì không phải người ở trong thế giới đó.
"Suy nghĩ gì vậy?" Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, bàn tay nắm lấy thắt lưng tinh tế của cô càng mạnh mẽ hơn.
Cô không kháng cự, nhẹ nói: "Suy nghĩ xem thiếu gia tới khi nào thì mới có thể bỏ bàn tay tôn quý của ngài ra."
"À." Hắn chậm rãi trả lời, nhưng khi đáp lại thì bàn tay hắn căn bản không có ý muốn chuyển rời.
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy hoảng sợ trong lòng.
Nghiêng đầu, nâng mắt lên nhìn người nào đó ngồi bên cạnh cô, ngón tay giật giật, cô bình tĩnh nghĩ: rất muốn...
Rất muốn bóp chết hắn nha...
Lễ cưới
Dọc đường đi Lâm Cẩm Sắt rất buồn bã. ( lời tác giả: xin tha thứ cho sự thú vị vô lương tâm của tác giả.... )
Không phải do hắn, người nào đó vừa cùng Trình Mi tán gẫu câu được câu không, vừa động tay động chân với cô. Không thể nghi ngờ, Đường Lưu Nhan chính là một người đàn ông rất biết cách tán tỉnh phụ nữ, ngón tay thon dài chậm rãi như loài bò sát vuốt ve lên vòng eo tinh tế của cô, cứ vuốt ve rồi lại vuốt ve ... nghĩ lại bây giờ đang ở trong xe, hơn nữa còn có cả người ngoài, cảnh vật tự nhiên như thế bây giờ lại trở nên tình sắc và ái muội. Nhìn vẻ mặt của hắn kìa, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra, ngữ khí vô cùng bình tĩnh tự nhiên thỉnh thoảng nói một câu râu ria vô nghĩa với Trình Mi, hắn đúng là một người mặt người dạ thú khiến cô vừa nhìn thấy đã tức giận.
Âm thầm đưa tay ra phía sau cô, cô đang muốn đẩy tay hắn ra, không ngờ rằng ngược lại bị hắn tóm lấy......
Lâm Cẩm Sắt dường như muốn hét lên!
Tên vô lại này! Hắn rát tự nhiên cầm lấy tay cô, lại còn luồn vào trong vạt áo cô, một bên gãi gãi vào lòng bàn tay một bên khẽ chạm lên làn da cô nơi không bị quần áo ngăn trở...
Da đầu cô run lên, cắn môi khắc chế tiếng kêu không cần thiết của mình, chỉ có thể đem ánh mắt phẫn hận đẩy về phía hắn, nếu đôi mắt là một thực thể , như vậy bây giờ hắn nhất định sẽ bị ánh mắt của cô biến thành một cái tổ ong!
Đường Lưu Nhan nhìn qua, cô đang lườm hắn, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng lên, không biết là ngượng ngùng hay là phẫn nộ, nhưng hắn nghĩ vế đằng sau có vẻ đúng hơn, cái mũi quật cường kia, môi mím chặt, còn có cặp mắt thủy lượng bất thường đó.
Hắn cười khẽ, ánh sao trong mắt sáng rực rỡ , hắn lại tiếp tục làm càn, nhưng mà trực tiếp dùng tay tham lam hướng về nơi nội y cơ...
Chiếc xe rất "không đúng lúc" mà dừng lại.
Bàn tay tham lam ở trong quần áo cô cuối cùng cũng phải rút ra, động tác cực kì chậm rãu, giống nhau rất tiếc nuối khi phải ngừng lại như vậy.
Lâm Cẩm Sắt thì lại nhẹ nhàng thở ra thật sâu, cơ thể bị buộc chặt cũng lỏng ra chút ít.
"Đến rồi." Chỉ thấy Trình Mi vừa nói, vừa lôi một cái túi từ trong xe ra, sau đó cầm theo xoay người lại, mỉm cười nói, "Cẩm Sắt, cái này là của chị."
Lâm Cẩm Sắt không hiểu gì cả, nhưng vẫn tiếp nhận túi đồ, vừa mở ra đã thấy là một bộ lễ phục.
Vì còn ở trong túi cho nên Lâm Cẩm Sắt vẫn chưa ngắm kĩ được bộ lễ phục, chỉ nhìn thấy trên mặt vải màu đen kia là vô số những hạt kim cương óng ánh.....
Cô nếu mặc vào.. Có phải có c