Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.

lợi dụng cô, nhưng hắn lại cho cô một cơ hội để tái sinh. Nếu không gặp hắn, có lẽ cô còn ở bên cạnh một vách núi cao, lung lay sắp đổ, nói không chừng chỉ một chút bất cẩn là có thể rơi xuống. Dưới vách núi ấy toàn là ma quỷ.
Cô từ nhỏ đã sợ tối, sau này lớn lên, tâm hồn thuần khiết ấy lại bị vấy bẩn, nhưng vẫn sợ tối như trước, cảm thấy phải có ánh sáng mới được. Cho nên cô không thích hợp với cuộc sống hỗn loạn ở xã hội đen, làm việc ở một công ty ngoài ánh sáng mới là con đường cô nên đi.
Mùa đông ở Italia trời tối rất nhanh, Lâm Cẩm Sắt ngây ngốc trong nhà giáo sư Smith hai giờ mới quay về, hơn nửa giờ đầu tiên là thảo luận vấn đề học thuật, sau đó vợ chồng thầy giáo Smith lại giữ cô lại ăn cơm, tóm lại, đến khi cô ra khỏi nhà giáo sư, thì mặt trời đã gần lặn xuống chân trời phía tây rồi.
Đèn đường đã rực rỡ.
Cô đi từ đó về đến kí túc xá sinh viên mất khoảng hơn 10 phút, nhưng gió trên đường thổi rất mạnh, lạnh thấu xương, Lâm Cẩm Sắt mặc một chiếc áo khoác nhung rất dày, cổ và hơn nửa khuôn mặt đều dùng khăn quàng cổ quấn vô cùng chặt chẽ thế mà cả người vẫn bị lạnh tới mức phát run.
Cô cứ như vậy giống một bà lão chậm rãi đi qua gió lạnh, nghênh đón từng cơn gió bắc với những lưỡi dao băng hàn thổi tới.
Còn chưa đi được xa lắm, con đường phía trước đã bị một con quái vật màu đen rất lớn chặn ở giữa.
Cô ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy, trước mắt rõ ràng là một chiếc xe màu đen dừng trên đường. Cũng không biết đã dừng ở đó bao lâu, thân xe hơi nghiêng nghiêng, tựa hồ chính là đang im lặng đợi cô.
Cửa kính xe tối đen , thấy không rõ người ở bên trong, nhưng chỉ cần nhìn loại xe và biển số Lâm Cẩm Sắt đã biết đó là chiếc Mescedes mà Đường Lưu Nhan cực kì yêu quý. Hàn Húc mỗi ngày đều cũng nó đứng ở cổng trường, phong cách xa xỉ, Cô giả vờ như không quen biết, cho nên hắn cũng không nghĩ nhiều lắm, lông mi cụp xuống, không nhìn cô, ròi cùng đứa con ấy (cái xe Mes ấy mà) đi mất.
"Cô gái, đi đường không thèm nhìn người sao?" Một giọng nói lười biếng, có vẻ mờ ảo huyễn hoặc như trong tiểu thuyết của Phân Dương, Lâm Cẩm Sắt nghĩ là ảo giác, bước chân chỉ hơi dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục tiến về phái trước.
Cô vội vã nghĩ đến chiếc chăn ấm đang chờ trong phòng.
Vừa mới bước đi, đột nhiên cảm thấy trên gáy lạnh lẽo, một vài bông tuyết khôn ngoan có cơ hội chui vào, trong nháy mắt đã tan thành nước đá, cô không khỏi rùng mình, co cổ lại, trừng mắt nhìn hắn, "Hàn Húc, anh to gan thật đấy?"
VỪa nói xong, cô nhanh chóng đã bị giật mình .
Đâu phải Hàn Húc, là con hồ li tinh ấy.
Hắn đang đứng ở đó, thân hình cao lớn, dáng người tao nhã, khóe miệng khẽ cong nhìn cô, tay phải còn cầm lấy khăn quàng cổ của cô, những sợi tua của khăn cũng chạm xuống dưới đất.
Lâm Cẩm Sắt không hề nghĩ ngợi, liền sải rộng bước chân tiến về phía hắn muốn đòi lại khăn, nhưng có đời nào Đường Lưu Nhan dễ dàng thỏa nguyện cho cô?Tay cô vừa với tới đó, hắn liền thuận thế nắm chặt lấy cổ tay cô.
Lâm Cẩm Sắt sợ hãi, ngón tay nắm thật chặt, cũng nhanh chóng bị hắn ôm vào lòng.
Vòng ôm của hắn rất ấm áp, cùng đôi môi băng lạnh của hắn tạo thành hai thái cực đối lập hoàn toàn. Lâm Cẩm Sắt không nói gì, không thèm kêu một tiếng để mặc hắn ôm, trong lòng cũng không hề kháng cự
Hắn thổi nhiệt khí bên tai cô, "Lâu rồi không gặp, em nhớ tôi không?" Khiến cô lập tức nổi da gà, thật tầm thường, cô, mím môi, không quan tâm, phớt lờ hắn!
CÔ ước gì vĩnh viễn cũng không gặp hắn!
Thấy dáng vẻ vừa nóng nảy vừa lạnh lùng của cô, Đường Lưu Nhan chỉ luôn mỉm cười, giọng nói lại khàn khàn: "Đồ vật không lương tâm này nhưng tôi mỗi ngày đều rất nhớ em." Dứt lời, cũng không nhìn xem cô có phản ứng gì, ôm chầm lấy thắt lưng cô đưa cô đến chiếc xe Mescedes đen.
Vừa đi vừa nói, "Đi nào, mang em đến một nơi rất vui."
Lâm Cẩm Sắt âm thầm cười lạnh, Đường đại thiếu gia quả nhiên khác người, làm sai vẻ mặt vẫn còn như vô tội, dường như là hợp tình đúng lý... nhưng cũng đúng, hắn là chủ nhân nắm giữ quyền sinh sát cô trong tay, tất nhiên sẽ có loại sở hữu này... nhưng phiền đại thiếu gia ngài có thể đừng dùng lời nói dối trá đến ghê tởm ấy để trêu cô có được không?
Cho đến khi ngồi vào trong xe Lâm Cẩm Sắt mới phát hiện lái xe cũng không phải là hàn Húc, người "Lái xe" kia xoay người qua, cười dài nhìn bọn họ. là một cô bé, khuôn mặt tú lệ mà anh khí, mái tóc mỏng manh , từng sợi phiêu du, cô gái nhe răng cười với họ, con mắt sáng lạng, quanh người toát ra loại mỹ cảm trung tính đến kì lạ.
Lâm Cẩm Sắt cau mày, cô bé này, khiến cô có cảm giác rất quen thuộc, dường như đã gặp qua ở đâu đó...
Cô gái kia nhìn thấy dáng vẻ cau mày khổ sở của Lâm Cẩm Sắt, cảm thấy rất thú vị, cười cười, một tay khoát lên tấm dựa ở lưng ghế, không câu nệ tiểu tiết vẫy vẫy tay với cô, tiếng nói giòn tan, rất lưu loát, "Chị Cẩm Sắt, còn nhớ em không, Tiểu Mi nè?"
Trí nhớ lập tức đảo ngược, một thứ ánh sáng lóe lên trong đầu, cuối cùng Lâm Cẩm Sắt cũng nghĩ ra, cô bé trước mắt, không phải là cô bé phục vụ hai năm trướ