XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2169 lượt.

hấy chơi vui lắm.
Quả thực đây chỉ là một trò đùa khôi hài.
Hắn làm sao có thể chỉ đến để chúc phúc đơn thuần... quay đầu lại nhìn sắc mặt của cô dâu chú rể kìa, còn có những lời nhỏ to bàn luận nữa...
Rõ ràng là tới để phá rối .
Ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh đạt được mong muốn tâm trạng rất vui vẻ, cụp lông mi xuống, cô cong môi lên, cười lạnh, vui vẻ sao? ...thật là nhàm chán.
Đường Lưu Nhan hơi liếc cô một cái, đem vẻ mặt của cô thu hết vào đáy mắt, mím đôi môi bạc, khi ra khỏi cửa lớn của khách sạn, hắn mỉm cười, trầm ngâm nói, "Cô bé ngốc, không biết tại sao lại có nhiều người đàn ông cũng ngốc nghếch đi coi trọng em vậy nhỉ." Ngữ khí rất nhẹ , nhưng những lời này nói ra từ miệng hắn , lại có một tầng nghĩa vô cùng sâu xa.
Lâm Cẩm Sắt vừa nghe xong mày đã nhíu chặt, lời này cô một chút cũng không muốn nghe.
Hắn có tư cách gì mà nói như vậy? Hắn dựa vào cái gì?
Đúng, cô ngốc nên mới có thể bị hắn đùa giỡn xoay vòng, nhưng hắn cũng chẳng có chút xíu tư cách nào để nói cô như vậy... mấy năm nay, bước đi của cô trên con đường tình cảm này đã đủ bấp bênh rồi, không phải bị đâm cho tới đầu rơi máu chảy thì chính là bị thương tới mức máu tươi đầm đìa, bây giờ cô đã sợ rồi...vì sao hắn còn muốn bóc lớp vảy sẹo của cô ra?
Loại tức giận này một khi đã bốc lên thì sẽ không có cách nào nhẫn nhịn được, dùng sức né khỏi bàn tay đặt trên lưng cô của Đường Lưu Nhan, cô lườm hắn, cười lạnh, "Nếu nói như vậy, Nhân công tử có phải cũng là một trong số những "người đàn ông ngốc nghếch" ấy không ?" Cô chính là không hiểu, dường như hắn rất hiểu cô, nhưng lại ngông cuồng phát ngôn bừa bãi!
Đường Lưu Nhan nghe vậy, bước chân cũng dừng lại, mím môi nhìn cô, ở nơi thẳm sâu trong đáy mắt dường như có gì đó đang lưu chuyển, tối tăm như mực.
Lâm Cẩm Sắt bị cái ánh mắt bình tĩnh ấy của hắn khiến cô hơi căng thẳng, hít một hơi thật sâu, đem tầm mắt dời đi, không nhìn hắn nữa. Cô không muốn để hắn nhìn thấy sự dao động và sự sợ hãi mỏng manh đang dần lớn lên trong mắt cô.
Nhưng Đường đại thiếu gia vẫn là một con hồ li chín đuôi tu luyện ngàn năm, dù có là mồm mép hay thủ đoạn, cô cũng không phải đối thủ của hắn.
Cô không phải là nhân vật chính trong phim thần tượng, không sợ trời không sợ đất can đảm đấu tranh tới cùng, trước mặt hắn cô không thể làm càn, càng không có chỗ trốn chạy, vì thế cô sợ hắn .
Rất lâu sau, đúng lúc cô cảm thấy ánh mắt hắn vẫn đặt trên người cô, đứng ngồi không yên, thật khó chịu, đôi môi bạc của Nhan công tử khẽ cong lên, cười cười, trong đôi mắt sáng tràn đầy màu sắc, hắn im lặng nhìn cô, từ từ nói, "Lời em nói cũng có lý."
"..." Lâm Cẩm Sắt hóa đá trong gió .
Nhắm mắt lại cô rõ ràng đang châm chọc hắn ...vậy mà hắn lại có thể thừa nhận .
Nhìn thấy thần sắc Lâm Cẩm Sắt biến đổi trong nháy mắt, Đường Lưu Nhan lại giống như đang suy tư gì đó, chầm chậm nói, "May mà có em nhắc nhở, tôi từ trước đến giờ vẫn chưa từng nghĩ tới điều đó."






Đường Lưu Nhan, tôi lạnh
Lâm Cẩm Sắt hít sâu, xoay người, mềm mại bước đi chạy lấy người.
Không thể nói lý lẽ với người đàn ông này được, nhìn xem, một phút trước đây còn phong đạm vân thanh phá hủy đi tấm lòng của một người con gái, bây giờ lại có thể ở đây mê hoặc cô. Hắn chính là con người như thế, vô cùng hư ảo, khi vui thì lời ngon tiếng ngọt dỗ dành hai ba câu, nhưng sự thật cuối cùng là thế nào thì không ai biết được.
Cô đã bị mắc mưu một lần, bây giờ chỉ có quỷ mới tin hắn lần nữa!
Còn đang nghĩ thế , chợt nghe thấy từ phía sau có một tiếng nói nhỏ ra vẻ oán giận, "Thật là không biết tốt xấu gì cả..." Câu nói vừa rơi xuống, một cơn gió đột ngột kéo tới, ngay sau đó cô đã bị ôm ngang lấy, cả thế giới trong thời khắc đó như bị chao đảo....
Thì ra là một đôi tình nhân đang giận dỗi nhau.
Cười cười tỏ vẻ đã hiểu, họ lại chú tâm đi tiếp con đường của mình.
Đáng tiếc tất cả những điều đó Lâm Cẩm Sắt đều nhìn không thấy, mặt cô gần sát vào lưng hắn, lúc này cô chỉ cảm thấy sắp không thể thở nổi nữa, trong lòng lại vô cùng buồn bực và xấu hổ. Họ Đường này có phải muốn để cô rối tung lên, xấu xí trong mắt người khác, thì hắn mới vui vẻ phải không? !
"Họ Đường , tên chết tiệt này buông tôi ra!"
Đường Lưu Nhan không có bất cứ phản ứng nào, bước nhanh hơn khiêng cô đến bãi đỗ xe.
Lâm Cẩm Sắt cũng mệt mỏi rồi , không còn sức lực mà chống lại hắn nữa, chỉ có thể cựa quậy một chút, một trận gió lạnh thổi tới, cô mạnh mẽ rùng mình một cái.
Đừng quên trang phục của cô bây giờ tuy là đẹp nhưng thật vô cùng vô dụng, thiếu vải đến đáng thương, mà bây giờ là mùa rét đậm, thậm chí trong không khí còn có những bông tuyết nhỏ bay bay. Cô, chỉ cần thời tiết lạnh đã cảm thấy buồn rồi chứ chưa cần nói đến việc đang tức giận, nhưng dù sao cũng không thể khóc lóc om sòm được .
Cô khụt khịt mũi, thấp giọng nói, "Đường Lưu Nhan, tôi lạnh." Giọng nói của cô trong đêm khuya gió lạnh gào thét có vẻ rất nhẹ nhàng, còn có cả sự bất đắc