Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.
iống như được ghép lại từ hàng vạn chấm nhỏ, ánh sáng rực rỡ chói mắt đoạt lấy lòng người. Người phụ nữ ngọt ngào động lòng người, một thân lễ phục gợi cảm màu đỏ khiến cho khí chất của hai người vừa đối lập nhau vừa quyện vào với nhau.
Lúc này hơn phân nửa tinh lực của Lâm Cẩm Sắt đều đặt ở người đàn ông bên cạnh cô ta, hắn đang nhìn cô không chớp mắt, cô có chút không kiên nhẫn liếc mắt nhìn cô nàng kia một cái, ồ, có chút quen mặt, cũng có một chút ấn tượng, vì thế miễn cưỡng cong cong khóe miệng, "Ừ, vẫn nhớ, đã lâu không gặp."
Khi cô ở đại học gần như không có mối quan hệ thân thiết với người nào cả, cho dù là bạn cùng phòng cũng thế. Tính cách của cô có chút lãnh đạm, không hòa đồng cho lắm, hơn nữa thành tích học tập của cô tốt đến nỗi trời giận người phẫn... trong lòng nữ sinh luôn luôn có chút ganh ghét, nhất là khi đối mặt với những đứa con gái vĩ đại và thanh cao hơn mình... cô chính là người bị xa lánh nhất và thường bị coi là không khí ở trong phòng.
Cho nên đối với người phụ nữ tự xưng là bạn cùng phòng với cô ở trước mặt này, cô không có nửa phần cảm giác.
Thậm chí cảm thấy như vậy có chút hoang đường, hai người, hình như đâu có thân quen như vậy nhỉ?
Khẽ thở ra một hơi, cô quay đầu nhìn Hứa Thuyền ở phía sau cũng đứng lên theo cô, "Hứa Thuyền, cứ như vậy đi, em đi trước." Hơi thở Đường Lưu Nhan quá mức mạnh mẽ, không nói gì, trong lòng cô thật sự có tia hoảng sợ đang dần xâm chiếm.
Tô Kính nghe vậy vô cùng ngạc nhiên đem ánh mắt dời về phía người đàn ông đạm mạc đứng sau Lâm Cẩm Sắt, cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên, "Hứa Thuyền! Trời ạ, thì ra hai người vẫn còn ở bên nhau sao..." Nói xong có lẽ cảm thấy khẩu khí của mình có chút đường đột, nhanh nhẹn cười nói, "À... ý của tớ là, năm đó chuyện của cậu và Hứa Thuyền ở trường học vô cùng ồn ào huyên náo, không ngờ hai người vẫn còn ở bên nhau, sợ là có rất nhiều người có ý lại phải đau lòng rồi ..."
Chỉ thấy ánh mắt của Hứa Thuyền vẫn dừng lại trên người một người đàn ông khác khóe miệng đang mỉm cười.
Anh nhanh chóng mím môi, đồng tử thâm trầm như đêm, biểu tình hờ hững khiến người ta nhìn không ra cảm xúc.
Lúc này Lâm Cẩm Sắt mới nhớ tới lần đó ở bãi đỗ xe, cô cùng Đường Lưu Nhan hôn môi một màn kia quả thật đã bị anh nhìn thấy, cảm thấy có chút xấu hổ, ánh mắt dao động vẫn đặt ở người đàn ông ánh mắt thực "chăm chú" "ôn nhu" nhìn cô, chỉ cảm thấy một trận gió lạnh buốt từ nơi huyệt thái dương thổi tới.
Lạnh thấu lòng người.
Một lát sau, cô ho nhẹ một tiếng, biểu tình cố gắng duy trì trầm ổn, "Đường tổng, đã lâu không gặp."
Ách... Cô cam đoan, ngữ khí của cô không hề mang sự châm chọc cố ý. Lúc trước Tô Kính chào hỏi cô như vậy, còn cô giờ phút này nhất thời không nghĩ được nên nói với hắn thế nào, vì thế phản xạ có điều kiện mượn lời của cô ta.
Đường Lưu Nhan cười nhẹ, nhưng ý cười lại chưa đạt tới đáy mắt, "Đúng vậy, đã lâu không gặp, " nói xong, cố ý dừng lại một chút, lại chậm rãi mở miệng, "Thơi gian lâu, ngay cả khi tôi đã nói rồi, Lâm luật sư cũng đã quên mất."
Quả nhiên là tức giận.
Nhưng hắn có tư cách gì mà tức giận chứ.
Nhìn cô bạn gái như hoa như ngọc kia đi, một người rồi lại một người tiếp theo. Thế nào, Đường Lưu Nhan hắn cho phép mình phóng hỏa, lại không cho phép một tiểu luật sư như cô thắp đèn sao? (lấy ý từ câu: Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho bá tánh thắp đèn )
Hơn nữa, ngọn đèn này làm sao có thể thiêu cháy được chứ.
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy da đầu có chút tê dại, lại có loại phiền chán không muốn dùng miệng lưỡi mà tranh giành, vì thế cong cong khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười, miễn cưỡng nói "Phải không? Vậy chúc Đường tổng có một đêm valentine thật đẹp" sau đó nhanh chóng nhấc túi xách chạy lấy người.
Một nơi thị phi như thế, không nên ở lâu.
Kỳ lạ là lần này cả hai người đàn ông đều không đuổi theo.
Đừng đợi trên đường một lúc thì rốt cục cũng chui được vào taxi, nói địa chỉ, sau khi xe khởi động cô mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra, tình huống như vậy, thật đúng là quỷ dị khiến cho cô chống đỡ không nổi.
Cô làm sao có thể dự đoán được, hôm nay đột nhiên lại gặp Hứa Thuyền, càng không thể tưởng tượng được, lại còn gặp được Đường Lưu Nhan đã bao ngày không thấy.
Trùng hợp như vậy thật đúng là không gặp nhiều lắm.
Cô mặc kệ có ai nói cô giống đà điểu hay không, chỉ cần chạy trốn, cô chỉ biết một điều rời khỏi hai người đàn ông này, cô sẽ cảm thấy thoải mái một chút.
Lớn tuổi rồi, không chịu nổi loạn ép buộc này .
Lắc đầu thở dài một phen, khi cô nâng mắt lên, lại phát hiện đường đi có chút không đúng, vội vàng lên tiếng nói với lái xe
"Tài xế, chú đi nhầm đường rồi, nơi này không đến được hoa viên biển xanh."
Không ngờ lái xe kia không kêu một tiếng, ngay cả dư quang khóe mắt cũng không thèm liếc cô một chút, tự lái xe theo ý mình. Ngay khi trong lòng cô lộp bộp một tiếng đang định gọi điện thoại báo nguy, lái xe kia cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện , "Thật xin lỗi, Lâm tiểu thư, đại ca bảo tôi đưa cô đến một nơi."
Cô kìm lòng