Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
rdy, được thành lập trong thế kỷ thứ tư trước công nguyên, thành phố cổ này bây giờ trở thành trung tâm công thương nghiệp và tài chính lớn nhất của Italia, cũng là một thiên đường tuyệt vời của thời trang.
Đó là một thành phố vĩ đại.
Lâm Cẩm Sắt chưa bao giờ ra nước ngoài, cho nên càng không nói đến những nơi trên quá nửa của lục địa Á-Âu, trên phía bắc bờ biển Địa Trung Hải ngàn dặm xa xôi. Italia là một dân tộc kiêu ngạo, họ chào đón những người khách từ khắp nơi trên thế giới, nhưng họ cũng kiên trì ngôn ngữ mẹ đẻ để nói chuyện với những người khách ngoại quốc.
Galleria Vittorio Emanuele ( khu phố thương mại và triển lãm cổ rộng lớn nối liền với nhà hát La Scala. Khu phố này được đặt tên theo Vittorio Emanuele II, nhà vua đầu tiên thống nhất nước Ý), một nơi có thể nói là thiên đường mua sắm dành cho phụ nữ, phong cách trang trí xa hoa tới cực điểm, tập hợp các thương hiệu đá quý nổi tiếng thế giới, cho dù phải thèm nhỏ dãi với những thứ nằm trong tủ kính cách đó một lớp thủy tinh thật dày, nhưng cũng khiến con mắt có một cơ hội hưởng thụ tuyệt vời.
Nhưng Lâm Cẩm Sắt chính là một chủ nhân không muốn chỉ con mắt mà còn phải thật sự được hưởng thụ... trên tay lộ ra tấm thẻ vàng kim, quẹt không chút lưu tình nào, tuyệt đối không đau lòng. Tiền kiếm được vốn chỉ là để hưởng thụ, huống chi số tiền này là của chung của tất cả mọi người (có nghĩa là chị ấy dùng công quỹ làm việc riêng ấy) >_<
Mode trang phục ởMilanrất nổi tiếng trên thế giới, thực ra Lâm Cẩm Sắt đã muốn tới thành phố này từ rất lâu rồi. Chỉ là trước đây vì công việc, cho nên không có cơ hội đến đây một chuyến, bây giờ thật vất vả mới được toại nguyện, cho nên nếu không mua cho mình một vài bộ thì thật là có lỗi với bản thân.
Cô thủy chung cho rằng phụ nữ luôn phải đối xử thật tốt với bản thân mình. Bởi vì tuổi thanh xuân của phụ nữ sẽ trôi qua rất nhanh.
Nghĩ vậy cô lại cảm thấy thật buồn, vừa mới đây cô đã 28 tuổi, tuy rằng làn da vẫn trơn nhẵn non mềm như trước, nhưng dù sao năm tháng cũng rất tàn khốc, không thể phủ nhận là cô đang trong quá trình lão hóa.
Nhưng trái tim càng lão hóa nhanh hơn.
Nhất thời không có tâm trạng tiếp tục dạo phố nữa, hai tay cô xách túi lớn túi nhỏ, tiếng giày cao gót gõ lên mặt đường dần nhanh hơn, bước đi cũng vội hơn. Hay là quay về, có lẽ bây giờ Hứa Thuyền đang sợ hãi mà tìm cô khắp chốn .
Khi bước chân vội vã đi quaq một cửa hàng bán đồ GUCCI, trong mắt dường như có hai bóng người khẽ lướt qua, nam người đàn ông cao lớn, cô gái thì nhỏ nhắn xinh xắn, thật thu hút ánh mắt của mọi người, trong lòng Lâm Cẩm Sắt lúc đó có một cảm giác quen thuộc xẹt qua, cho nên quay mặt chăm chú nhìn về phía đó.
Một cái nhìn, bỗng nhiên khiến toàn thân cô cứng đờ...
Nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh trở lại, lắc đầu cười tự giễu.
... Không thể là hắn...
Làm sao có thể là hắn chứ?
Hắn làm sao có thể xuất hiện ở đây? Còn ôm một cô gái nữa?
Tiềm thức cô cứ cố chấp mà nghĩ như vậy, cho nên cô dám chắc người đàn ông kia không phải là hắn...
Đường Lưu Nhan.
...chỉ là vẻ ngoài giống nhau mà thôi.
Nghĩ như vậy, trong phút chốc trái tim như bị siết chặt kia an tĩnh lại mà tiếp tục đập.
Đứng trước Vito Emmanuel II nổi tiếng của Italia, Lâm Cẩm Sắt ở trong đám đông giật mình sửng sốt, nhưng rất nhanh coi như không có chuyện gì cong cong khóe môi, tiếp tục đi dạo phố.
Tình yêu hèn mọn
Lâm Cẩm Sắt ở tại một biệt thự nhỏ bình dị nằm ở vùng ngoại thành củaMilan, bạch tường hồng đỉnh (bức tường trắng còn mái ngói màu đỏ), phong cách rất Châu Âu.
Từ nội thành bình thường đi xe tới đây đại khái mất khoảng hơn 1 tiếng, Lâm Cẩm Sắt lại bỏ tiền ra thuê một chiếc xe không khác gì một con tiểu giáp xác bò trên đường, bất tri bất đã tốn mất 3 tiếng mới về đến nhà.
Đã là chạng vạng, bên đường đều có thể ngửi thấy mùi bánh mì nồng đậm bay ra từ các cửa hàng. À không, có lẽ đó là mùi mì Ý. Trừ chuyện xyar ra ban sáng, tâm tình của cô cũng khá bình thường, có lẽ càng ngày cô càng thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài hơn.
Khi về đến nhà, đồng hồ La mã đã là 18 giờ, do vĩ độ cho nên hoàng hôn đến nơi này rất sớm vì thế sắc trời cũng tối rất nhanh. Lâm Cẩm Sắt ở trước biệt thự dừng xe xong đi đến cửa lớn, thấp thoáng ở trước cửa hình như có một bóng người chập chờn. Bước lên nhìn kỹ một chút, thì ra là Hứa Thuyền. Cúi đầu, hai tay khoanh lại, dựa vào vách tường, không rõ vẻ mặt thế nào.
Bên chân anh rải rác rất nhiều tàn thuốc đã tắt.
Cô đột nhiên cảm thấy có lỗi. Anh chắc chắn đang chờ cô không biết anh đã đợi bao lâu rồi. Hơi cắn môi, cô nâng bước đi qua, khẽ nói một câu "Em về rồi đây."
Khoảnh khắc Hứa Thuyền nghe thấy tiếng nói đó anh bỗng ngẩng lên, trong phút chốc ngắn ngủi đó mà đôi mắt anh hiện lên vô vàn loại cảm xúc ...từ âu lo đến vui mừng khôn xiết, từ vui mừng khôn xiết đến nhẹ nhàng thở ra, lại từ nhẹ nhàng thở ra đến bình tĩnh như thường... cuối cùng tất cả chỉ biến thành một chút cười nhẹ nơi khóe miệng, anh nói "Về rồi sao, chờ cơm em đó."
Lâm Cẩm Sắt khô