Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
động rồi xoay người bỏ chạy. Nào biết người đàn ông kia túm lại áo cô, thẹn quá thành giận nên cắm dao xuống.
Khi xoay người thì Tần Chân hét lên một tiếng, nhưng trong nháy mắt lại thấy Trình Lục Dương đã chạy đến trước mặt cô, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Trình Lục Dương bất chấp tất cả mà kéo mạnh cô về phía sau, thay cô đỡ một nhát dao.
Nhưng mà chuyện còn chưa xong, một nhát dao chưa trúng, mắt thấy lại có viện binh, tên côn đồ tức giận nên dứt khoát làm đến cùng, đâm liên tục nhằm vào Trình Lục Dương. Trình Lục Dương không phải siêu nhân, cũng chưa từng luyện võ, khi né tránh không kịp thì vô thức giơ tay phải lên cản lại vì vậy có tiếng roẹt vang lên, con dao đâm sâu vào cánh tay anh.
Tên côn đồ kia nhân lúc anh đau đớn mà rút dao ra bỏ chạy, Tần Chân luống cuống thét chói tai hỏi Trình Lục Dương thế nào mà bất chấp tên côn đồ ra sao.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, cánh tay Trình Lục Dương chảy máu ồ ạt, chiếc áo màu trắng bị nhiễm màu đỏ tươi cả một vùng. Tuy rằng không nhìn thấy miệng vết thương nhưng chỉ trông một nhát của tên côn đồ kia thôi cũng biết anh bị thương không nhẹ.
Tần Chân phát khóc đến nơi, lúc này mới biết sợ hãi, run rẩy hỏi anh có sao không.
Trình Lục Dương quả thực phục cô sát đất, tức giận quát cô: “Khóc cái quái gì mà khóc ? Vừa rồi lúc liều mạng với tên côn đồ vì cái di động sao không biết khóc?”
Cánh tay anh quả thực vừa tê vừa đau, còn có thể cảm giác rõ dòng chất lỏng ấm áp nhanh chóng chảy ra ngoài. Trong khi Tần Chân còn mờ mịt lúng túng thì Trình Lục Dương đã quay đầu đi ra ngoài đầu ngõ.
“Anh đi đâu vậy?” Tần Chân khàn giọng vừa nói vừa đi theo như con ruồi không đầu.
“Bệnh viện!” Trình Lục Dương nghiến răng nghiến lợi, “Có người muốn nhìn tôi mất máu quá nhiều mà chết, tôi không cho cô ta như ý!”
Trình Lục Dương vẫy xe taxi đi bệnh viện, Tần Chân vô cùng ngoan ngoãn theo lên.
Khi đăng ký, Tần Chân vội vàng đuổi theo, “để tôi?”
Trình Lục Dương không để ý cô.
Khi đăng ký cấp cứu xong rồi đi vào phòng chụp phim, Tần Chân lại lay khung cửa hỏi anh, “Muốn tôi đi cùng anh không?”
Trình Lục Dương đóng cửa lại rầm một tiếng.
Bác sĩ nói bị thương gân cốt, lập tức xử lý miệng vết thương, sau đó bó thạch cao, Tần Chân nóng ruột không thôi cứ như kiến bò trên chảo nóng.
Trình Lục Dương không kiên nhẫn hét lên: “Có ai kéo cô ta ra khỏi đây được không ? Ở chỗ này nhìn chướng mắt!”
Khi đến bệnh viện là chín rưỡi, cho đến lúc Trình Lục Dương ra khỏi phòng điều trị đã mười một rưỡi.
Dưới ánh đèn yếu ớt, Tần Chân trông rất bất an ôm cánh tay ngồi trên ghế dài ở hành lang. Rồi đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn sang anh, sau khi thấy cái tay phải bị bọc như cái bánh chưng thì bắt đầu rưng rưng nước mắt.
Trình Lục Dương đã cho rằng giây tiếp theo cô sẽ òa khóc.
Quen biết cô lâu thế rồi, hoặc là thấy cô như Ninja rùa , hoặc là thấy cảnh tượng cô đấu tranh với anh chàng đưa hàng hoặc thà chết chứ không chịu khuất phục tên côn đồ như nữ siêu nhân chứ chưa từng thấy dáng dấp cô gái nhỏ ấm ức này bao giờ ?
Trình Lục Dương không nói lời nào mà cứ thế nhìn cô.
Người phụ nữ thấp lùn với chiều cao trên dưới một mét sáu, trông thanh tú xinh xắn, ánh mắt vừa to vừa sáng khiến người ta nghĩ đến viên bi chơi hồi còn bé. Muốn nói kinh diễm, thật ra thì không, cùng lắm thì là giai nhân thanh tú, người còn gầy chẳng có mấy lạng, da tái nhợt không đủ hồng hào, trông cứ như đã lâu rồi không ra nắng.
Nếu không có biểu cảm chực khóc này của cô, anh còn chưa từng ý thức mãnh liệt như hiện tại rằng hóa ra người này cũng là phụ nữ!
Có lẽ là gen giống đực trong xương quấy phá, Trình Lục Dương hơi ngừng lại, sắc mặt cũng không xấu thế nữa mà chỉ dữ dằn hỏi cô: “Cô bày ra biểu cảm ‘hữu nghị lâu dài’ như thế, tôi sắp chết hay là thế nào?”
Tần Chân nhắm mắt theo đuôi đi đến trước mặt anh, cúi đầu thật cẩn thận nhìn cánh tay bó thạch cao được treo lên bằng tấm vải của anh, trong mắt lóe ra đốm sao nhỏ trong suốt mà tội nghiệp.
Trực giác Trình Lục Dương mách bảo rằng cô muốn an ủi cảm ơn mình vì thế anh đã chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận huân chương người tốt. Nào ngờ Tần Chân quả thật ấm ức mở miệng, nhưng lại thốt ra một câu: “Nhiều muỗi quá, tôi bị cắn chết mất…”
Vì cái đó nên cô mới trưng cái vẻ mặt này ?
“!!!” Trình Lục Dương giận dữ mà cười: “Nếu thật cắn chết cô, quả thực là khắp chốn mừng vui! Tôi nhất định xin bình bầu cho nó giải thưởng thấy việc nghĩa hăng hái làm trừ hại cho dân!”
Sau đó xoay người đi về hướng hiệu thuốc.
Tần Chân muốn theo sau, kết quả bị bác sĩ níu lại, “Ấy! Cô gái nhỏ, cháu lại đây một lát!”
“A, nhưng bạn cháu –” Cô chỉ Trình Lục Dương, muốn nói mình đi cùng anh ta.
“Bác biết đó là bạn trai cháu, nhìn cháu sắp khóc là biết.” Bác sĩ mặc áo dài trắng vẫy tay với cô, “Lại đây một chút, bác nói cho cháu những việc phải chú ý trong lúc dưỡng thương, bạn trai cháu phải đi lấy thuốc, đừng sợ, cậu ta chạy không thoát!”
“…” Sao bác biết anh ta chạy không thoát? Anh ta bị thương tay chứ không phải c