Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
hắm mắt không đếm xỉa tới anh, dường như đã mệt mỏi đến cực hạn rồi.
Trình Lục Dương nhìn dáng dấp tinh thần chán nản này của cô thì trong lòng khó chịu, cảm thấy thà rằng cô cứ phản kháng một trận như dở hơi khi nãy. Thế là lại tức giận kéo tay cô, đẩy cô vào nhà tắm: “Cho cô mười phút tự sửa sang lại cho sạch sẽ, buổi chiều là thời gian làm việc, cô mà còn dỗi tôi thế nữa là tôi gọi điện cho Lưu Trân Châu trừ lương cô!”
Tần Chân phản xạ có điều kiện giật mình một cái, sau đó thì thấy Trình Lục Dương cạch một tiếng đóng cửa trước mặt cô.
Trong tay cô là bộ đồ và khăn tắm anh cứng rắn nhét cho, bên trái có một chiếc gương, soi rõ bộ dạng nhếch nhác, nực cười của cô. Cô từ từ đặt quần áo và khăn tắm lên bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch vuông vức, cuối cùng vẫn làm theo lời anh.
Mà Trình Lục Dương ngồi trên ghế sofa tiện tay cầm quyển tạp chí lên xem, chỉ lát sau thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại trên bàn trà vang lên.
Tiếng nhạc Doraemon vô cùng kinh điển, ngây thơ, cũ rích, buồn cười, ấu trĩ … Đây là toàn bộ đánh giá của Trình Lục Dương đối với tiếng chuông này.
Anh cầm lên xem thì thấy trên màn hình hiện lên hai chữ: Mạnh Đường
Gần như là phản xạ có điều kiện, Trình Lục Dương vô cùng bình tĩnh bắt máy, hỏi bằng giọng nhẹ nhàng dễ nghe: “Ai vậy?”
Mạnh Đường cảm thấy là lạ, thứ nhất, khi họp lớp rõ ràng mọi người đã trao đổi số di động, anh còn vì chuyện căn nhà đã cố ý nháy điện thoại cho Tần Chân rồi nhìn cô lưu lại, sao lại mất rồi ? Chẳng lẽ cô xóa số mình rồi ?
Thứ hai, rõ ràng là anh gọi vào số Tần Chân, nhưng lại do đàn ông nghe… chẳng lẽ chính là người đàn ông đưa cô ra khỏi hội sở kia ?
Mạnh Đường chần chờ một lát rồi vẫn ôn hòa nói: “Tôi là Mạnh Đường, xin hỏi Tần Chân có ở đó không?”
Trình Lục Dương vẫn tỉnh bơ hỏi: “À, anh tìm cô ấy có việc gì?”
Hừ, anh quá tốt bụng mới có thể giúp cô! Đội ngũ cảm động Trung Quốc không chọn anh vào danh sách hỏi thăm quả là quá đáng tiếc, theo anh, từ trao giải thưởng tuyệt đối phải viết thành: anh, một người đàn ông dịu dàng anh tuấn phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, đã hi sinh danh dự, đạo đức và sự trong trắng cao quý chỉ vì cứu cô gái lớn tuổi thất tình, vô lực giãy giụa trong bể tình.
Mà bên kia di động thì Mạnh Đường nhìn màn hình di động không nhúc nhích rất lâu mới cất điện thoại quay về sảnh lớn.
Cái tên Trình Lục Dương thì sao anh lại không biết, đặc biệt khi anh lựa chọn thương hiệu thiết kế nội thất La Lune hợp tác với Âu Đình. Có điều là sao một quản lý nghiệp vụ lại có quan hệ gần gũi với con trai của Trình Viễn Hàng như thế ? Hợp tác nghề nghiệp?
… Lời nói vô căn cứ.
Nghĩ đến đây, anh sa sầm mặt.
Không ít bạn học cũ uống say, lớp trưởng đã ngà ngà rồi nhưng vẫn sốt ruột hỏi: “Sao rồi, tìm được Tần Chân không? Cô Lý thật là, nói bệnh liền bệnh, ngày hôm qua lúc gọi điện thoại còn khỏe khoắn, thế nào hôm nay đã vào viện ? Trước kia Tần Chân thân thiết với cô ấy nhất, không thể không thông báo cho cô ấy chuyện này!”
Biểu cảm của Mạnh Đường không còn nhu hòa như lúc trước nữa mà ra chiều lạnh lùng, giọng nói cũng trầm thấp không ít.
Anh nhìn chỗ ngồi trống của Tần Chân và Bạch Lộ rồi thôi: “Không cần gọi cô ấy, chúng ta đi là được.”
“Vì sao không gọi cô ấy?” Lớp trưởng cầm lấy túi xách, đi ra ngoài với anh: “Không phải cô Lý đã muốn gặp cô ấy từ trước sao? Bỗng nhiên bị xuất huyết não, không biết tình hình thế nào rồi, bây giờ gọi Tần Chân không phải rất đúng sao?”
“Cô ấy không tới được.” Lần đầu tiên Mạnh Đường tỏ giọng khó chịu, bước nhanh chân ra ngoài.
Lớp trưởng lập tức im bặt, nhìn ra bóng lưng anh viết rõ bốn chữ: người lạ chớ gần.
====
Trình Lục Dương nói: “Cho cô mười phút sửa sang lại mình cho sạch sẽ!”
Mà nửa giờ trôi qua, Tần Chân còn chưa ra khỏi phòng tắm.
Trình Lục Dương ở bên ngoài gõ ầm ầm, “Cô chết ở trong rồi hả?”
Tiếng nước im bặt, Tần Chân yếu ớt nói: “Xong ngay đây.”
Đợi cô thay bộ chiếc áo rộng thùng thình tới mấy cỡ liền, xách chiếc quần sooc mà chỉ cần buông tay thì sẽ trượt xuống hai chân đi ra phòng khách thì Trình Lục Dương nhìn lướt qua bộ tóc ướt sũng đang nhỏ giọt của cô một cái rồi quăng cái khăn mặt đã chuẩn bị sẵn cho cô: “Tôi còn tưởng cô cắt cổ tay ở bên trong rồi cơ đấy.”
“Dù sao không phải tôi trả tiền nước, không tắm thì phí, đã tắm thì phải tắm cho đã.” Tần Chân nhận lấy chiếc khăn mặt suýt thì rơi xuống đất, một tay xách quần, một tay lau tóc, chẳng để ý hình tượng gì.
Trình Lục Dương giễu cợt cô: “Trông cô kìa, có muốn tôi thương xót cô, thưởng cho cô mấy tờ ông Mao không?”
Tần Chân ném bừa khăn mặt lên bàn, ngồi bên cạnh anh rồi nói không nhanh chẳng chậm: “Anh tưởng vài tờ tiền dơ bẩn là có thể giẫm đạp lên danh dự của tôi chắc?” Giây tiếp theo, cô mặt dày chìa tay ra, “Được rồi, giẫm nhẹ thôi nhé !”
Trình Lục Dương dùng quyển tạp chí trong tay đập bốp lên tay cô: “Tôi bảo này sao cô lại chẳng có tự ái gì thế hả? Vừa rồi còn khóc lóc ầm ĩ như chưa