Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.
hạn chế sau đó thả di động lại vào lòng bàn tay cô.
Đầu ngón tay chạm vào da thịt mềm mại của cô, dịu dàng mềm mại như có con bướm bay ra khỏi lòng bàn tay cô.
Mạnh Đường chìa tay ra muốn sờ tóc cô như trước đây, nhưng lại khững lại giữa không trung vì cô vô thức lùi ra sau, anh dừng một chút mới từ từ rút tay lại.
Nhìn thoáng qua xe Bạch Lộ, Mạnh Đường thấp giọng nói: “chuyện nhà cửa, về sau mình sẽ liên lạc với cậu.”
Ánh mắt Tần Chân từ từ nguội lạnh, cô cười nói: “được.”
Chuyện nhà cửa … Quả nhiên vẫn vì có việc nhờ người nên mới tỏ ra vẻ bạn học cũ gặp mặt hết sức thân thiết như thế ?
Cô im lặng nhìn gương mặt ôn nhuận như ngọc và ý cười nhợt nhạt của thì bỗng cảm thấy trái tim thắt lại, đây là người cô đặt trong trái tim nhớ mãi không quên nhiều năm như vậy sao ?
Vô tình lại vô tâm.
Tần Chân nhớ tới Trình Lục Dương vẫn còn ở trên xe, không biết đã say thành dạng gì rồi, chỉ sợ là đang rất khó chịu, cô bèn vẫy tay chào Trần Hàm và Chương Chung Lâm, ba bước làm thành hai bước vội chạy tới bên cạnh xe.
Cô gõ gõ cửa xe, thấy Bạch Lộ đang nhoài mình cố mở cửa kính xe bên chỗ ghế phụ ra, tầm mắt cũng theo đó mà rơi vào người đàn ông đang nhắm mắt dựa vào trên ghế bên này.
Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, đường nét đẹp đẽ mà kiên nghị, âu phục giày da, vẻ mặt kiêu căng…… Khoan đã, ai thế này?
Tần Chân sửng sốt, lại đưa mắt nhìn về hàng ghế sau, thấy trống không, vì thế kinh ngạc hỏi Bạch Lộ: “Người đâu?”
Bạch Lộ cũng giật mình, “Cái gì mà người đâu? Không phải ở chỗ này sao?” Cô chỉ vào người đàn ông ngồi ở bên cạnh.
Thấy vẻ mặt đau khổ của Bạch Lộ, người đàn ông kia cúi đầu nhìn đồng hồ ở trên tay, ung dung nói: “Giằng co với cô lâu như vậy, cảm giác say bớt đi nhiều. Coi như là để đền bù tốn thất thời gian và tinh thần, phiền cô lái xe chở tôi đến chỗ nào đó ăn khuya, chuyện đêm nay tôi sẽ xem như không có.”
Tác phong và ngữ điệu của anh ta có vẻ không phải dân thường, trong lòng Bạch Lộ cũng thấy xấu hổ, dù sao là mình nhận nhầm người, không đợi người ta giải thích đã túm người ta lên xe, mà người ta có nói cái gì cũng không chịu tin … Cô dứt khoát gật đầu, “Được, đến đâu ăn đây?”
Người đàn ông kia mỉm cười, “Cô quyết định đi.”
Trong đôi mắt lưu chuyển chút ánh sáng nhẹ nhàng, đầy hàm ý.
Mà Bạch Lộ vừa lái xe, vừa nói thầm, “Rõ ràng là đã làm theo lời dặn của cậu ấy, túm lấy anh nào đẹp trai nhất đi tới……xxx!” xxx nhất định là một chữ nhạy cảm nào đó gây ảnh hưởng tới sự hài hòa.
Cô chỉ lo chuyên tâm lái xe, không phát hiện trên môi người đàn ông bên cạnh chậm rãi nở nụ cười.
Lúc Tần Chân chạy tới quảng trường Vạn Đạt, những người đến đây nhảy múa đã tan từ lâu, các cửa hàng và quán ăn đã sớm đóng cửa, bầu trời quảng trường to rộng như vậy mà hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn màn hình LED ở trên tầng ba là vẫn còn sáng lập lòe.
Thời tiết dường như trở nên oi hơn, đến lúc cô bước ra khỏi taxi, đã cảm thấy có mấy hạt mưa phất vào mặt, gió cũng thổi mạnh hơn, những người đi đường đều ra chiều vội vàng, gấp gáp.
Cô không khỏi đứng ở giữa quảng trường đưa mắt nhìn khắp các hướng, nương theo ánh đèn đường để tìm kiếm bóng dáng Trình Lục Dương. Cơn mưa này tới thật nhanh, từ vài hạt mưa lất phất đã thành những hạt mưa dày nặng hạt, nước mưa lộp độp táp vào người cô.
Cô bước không mục đích về phía trước, lo lắng nhìn khắp xung quanh, trong lúc quay đầu mới giật mình phát hiện ra bóng dáng của người đó.
Dưới ngọn đèn đường mờ nhạt, Trình Lục Dương ngồi nghiêm chỉnh sừng sững không động đậy ở trên ghế dài, để mặc cho những hạt mưa thấm ướt quần áo. Anh chỉ mặt một chiếc áo phông màu trắng, chiếc quần vải màu xám thoải mái, thoạt nhìn chỉ như một thiếu niên đang ở trong nhà.
Cả quảng trường chỉ có vài bóng người vội vã lướt nhanh qua, riêng anh lại thật buồn cười, cứ ngồi ngay ngắn ở đó, ngốc nghếch đến ngay cả trốn mưa cũng không biết.
Lòng cô thắt lại, bước chân theo đó cũng khững lại, sau một lát, rốt cục mới chạy về phía ngọn đèn đường kia.
Quần áo và tóc cô đều bị nước mưa làm ướt, nhưng người trước mặt còn nhếch nhác hơn cô, sợi tóc đen nhánh mềm mại ướt đẫm dán trên mặt, áo phông trắng đã ướt nhẹp, còn có giọt nước từ trên cằm men theo đường ngực chảy xuống dưới.
Thấy cô đến đây, Trình Lục Dương bỗng cười rộ lên giống như một đứa trẻ, ánh mắt lấp lánh nhìn cô, “Cô đến rồi sao?”
Hai gò má đỏ rực, trong lúc nói chuyện vẫn còn có vẻ ngà ngà say, có trời mới biết rốt cuộc anh đã uống bao nhiêu rượu! Uống rượu chưa tính, lại còn ngồi ở đây dầm mưa?
Tần Chân tức giận mắng: “Anh có bệnh à? Trời mưa to thế mà không đi trú mưa lại còn ngồi ở đây làm cái gì?”
Trình Lục Dương bất an đứng lên, tay chân không biết nên để chỗ nào, ngập ngừng nói: “Tôi, tôi sợ cô tìm không thấy tôi…… Vậy cô sẽ, sẽ bị mắc mưa……”
Tần Chân ngây người, hoàn toàn không ngờ anh sẽ nói như vậy. Trước giờ cô chưa từng thấy con ma men nào mà còn tỉnh táo thế, trong tình trạng uống say đến không biết