Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
a ý xấu trượt từ lông mi anh dọc xuống dưới…… Wow, da đẹp thật đấy, cái mũi cũng rất thẳng, đẹp cứ như tranh vẽ vậy!
Chỉ là một hành động trong vô thức, giống như là lòng tò mò trỗi dậy, vì thế sẽ theo ý muốn của mình mà tùy ý làm bậy, dù sao Trình Lục Dương cũng đang say rượu, sẽ không so đo với cô đâu.
Nhưng khi ngón tay lướt đến môi anh thì hình như anh đột nhiên thấy buồn buồn, vì thế túm lấy cổ tay cô, mơ mơ màng màng kéo vào người, Tần Chân cứ thế ngã nhào lên người anh mà không kịp phòng bị.
Cánh tay chống trên hai bên sườn anh, ngực lại áp sát với ngực anh…. Cô vô cùng sợ hãi ngẩng đầu lên, thấy Trình Lục Dương chỉ ngây ngốc mở mắt ra, dùng ánh mắt tin cậy không hề phòng bị nhìn cô, sau đó vừa sợ vừa hoảng hỏi cô: “Làm sao vậy?”
Giống như không hiểu vì sao cô lại đột nhiên chạy đến trên người mình.
Tần Chân ngây người mất ba giây, sau đó nhanh chóng bò dậy, mặt đỏ tai hồng nói: “Mưa ngớt rồi! Đi mau, chúng ta ra ngoài bắt xe!”
Sau đó cô không hề nhìn Trình Lục Dương mà vội vội vàng vàng kéo tay anh chạy ra bên ngoài, vẫy tay, lên xe, toàn bộ hành động đều liền mạch lưu loát. Mà buồng điện thoại ở phía sau hai người dần dần biến thành cái chấm nhỏ, rồi cuối cùng biến mất không thấy.
Trình Lục Dương im lặng ngồi ở bên cạnh cô, giống như một đứa bé ngoan ngoãn, cái gì cũng không hỏi. Mà nơi nào đó trong lòng Tần Chân có lẽ đã biết vì sao trong ba giây thất thần vừa rồi, cô lại không kịp đẩy anh ra.
Bởi vì lúc đó cô đang nghĩ, đôi mắt xinh đẹp như vậy, nếu nhẹ nhàng mà hôn lên, thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ?
Đỡ một con ma men người đầy hơi rượu lên trên giường thì phải mất bao nhiêu sức lực, tiêu tốn mất bao nhiêu calo đây?
Tần Chân thật vất vả mới lôi được Trình Lục Dương lên trên giường, còn phải thở hồng hộc mở tủ ra tìm cho anh bộ quần áo sạch sẽ, nếu cứ để nguyên như vậy mà ngủ, chỉ sợ sáng ngày hôm sau anh sẽ được 120 đưa vào bệnh viện.
Trình Lục Dương nằm ở trên giường lẩm bẩm một mình cái gì đó, nhưng Tần Chân lại không để ý anh đang nói gì, bởi vì toàn bộ lực chú ý của cô lúc này đã bị cái tủ với các loại quần áo đủ màu sắc này thu hút.
Tủ quần áo của Trình Lục Dương rất to, sau khi kéo cửa ra, có thể thấy các loại quần áo được phân loại treo ở hai bên. Tần Chân há hốc mồm nhìn lướt một vòng, đỏ cam vàng lục lam tím…. Danh hiệu người con của cầu vồng quả nhiên không phải là hư danh!
Cô nhịn không được bắt đầu tưởng tượng Trình Lục Dương mỗi ngày mặc một màu chạy tới công ty, dọc đường đi nhân viên trong công ty đều lộ ra vẻ mặt đặc sắc, đây đại khái là tổng giám đốc khoe khoang nhất, lòe loẹt nhất mà họ từng gặp.
Quả nhiên là đến mùa hè, nóng chết người! Tần Chân mặt đỏ tai hồng đi bật điều hòa, lúc quay đầu lại, Trình Lục Dương đã vô cùng tự giác thay xong quần.
Anh tóc tai lộn xộn ngồi ngay ngắn ở trên giường, ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt chờ mong mà hỏi: “Đã có thể ngủ chưa?”
Trong ánh mắt trong suốt như có những vì sao lấp lánh, Tần Chân hoài nghi anh đang xem cô là mẹ mình = =, vì thế ho khan hai tiếng, “Tóc vẫn còn ướt, anh đợi một chút.”
Nghĩ tới mấy ngày trước lúc cô bị thương anh đã dốc lòng chăm sóc cô, cô vào trong nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn tắm ra, giúp anh lau tóc.
Trình Lục Dương sau khi uống say quả nhiên là một đứa bé biết nghe lời, cô bảo không được nhúc nhích là ngoan ngoãn ngồi yên, bảo không được làm loạn là ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn, chỉ thỉnh thoảng hắt hơi mấy cái, sau đó từ dưới khăn tắm lộ ra đôi mắt lấp lánh, cười ngốc nghếch với cô.
Tần Chân dở khóc dở cười, cảm thấy mềm lòng, đến khi lau được một nửa, Trình Lục Dương lại đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, lập tức áp mặt vào bụng cô. Tần Chân cứng đờ người, dừng tay lại.
Cô nghe thấy anh thật cẩn thận hỏi một câu: “Lúc này mẹ sẽ không đột nhiên biến mất chứ?”
“…”
Giọng nói kia dần trở nên yếu ớt, mang theo chút tủi thân và oán hận không nói nên lời, “Mẹ đã bảo con cứ đứng ở cửa hàng sách chờ mẹ, nhưng mãi không thấy mẹ đâu, con chờ mẹ lâu như thế, trời đã tối rồi……”
Căn nhà mà Mạnh Đường mua là loại đắt nhất trong các tòa nhà mới nhất của Âu Đình, kiểu duplex, diện tích khoảng một trăm năm mươi mét vuông.
Tần Chân hẹn gặp Mạnh Đường ở dưới tầng, từ rất xa đã thấy anh ta đứng ở trước bồn hoa, tay cầm một chiếc ô ca-rô màu lam sẫm. Trong màn mưa mỏng mông lung, dáng người anh ta cao ngất đứng thẳng tắp dưới tán cây, khuôn mặt trầm tĩnh như người trong bức họa.
Bước chân Tần Chân hơi khựng lại, cánh tay cầm ô không khỏi căng thẳng.
Khung cảnh này rất quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến cô có ảo giác như được quay trở về một quãng thời gian xa xăm nào đó.
Năm lớp mười một, vì cô bị thiếu máu, mà thức ăn trong căn tin lại không tốt, cô Lý phá lệ cho phép cô được học ngoại trú. Một hôm, sau tiết tự học buổi tối, bên ngoài trời đổ mưa rất to, cô cầm cặp sách đứng đợi ở ngoài sảnh trường học, ở đó cho tới khi tất cả h