Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
hặt tay Lương Ý, tròng mắt đỏ thắm chợt sáng lên, nhanh chóng buông Lương Ý ra, như dã thú hiện đầy cảm giác hưng phấn khi phát hiện ra con mồi. Vào lúc Lương Ý còn chưa có hồi hồn lại, năm ngón tay thon dài lớn lên bằng tốc độ kinh người, móng tay bình thường vô hại trong nháy mắt biến thành sắc bén kinh người.
"Phu nhân ——"
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, móng tay Sở Du dài ra chợt hướng gò má mẹ Sở vạch xuống, nổi bật ở dưới ánh đèn, móng tay sắc bén lóe ra ánh lạnh, Lương Ý nhất thời ngây người.
Máu chảy róc rách nước từ trên khuôn mặt tinh xảo của mẹ Sở xuống, bà hình như hoàn toàn không nghĩ tới con trai của mình sẽ ra tay với mình, chỉ ngây ngốc tại nguyên chỗ, hoàn toàn không biết né tránh.
Mùi máu tanh hình như kích thích giác quan của anh, anh càng trở nên hưng phấn hơn, tròng mắt đỏ thắm càng thêm sáng, lần này móng tay thế nhưng hướng cổ mẹ Sở vạch xuống, mắt thấy mẹ Sở có thể mất đi tính mạng, Lương Ý theo bản năng dùng hết toàn lực đẩy Sở Du, móng tay chụp trượt, anh tức giận ngẩng đầu, chậm rãi vươn tay hướng cô. . . . . .
Nhà họ Lương
"Anh, đây là cái gì?" Lương Tư run rẩy buông gương trong tay xuống.
Cha Lương không rõ chân tướng, "Tiểu Bân, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Không phải nói có cảnh sát tới sao? Sao lại không mở cửa?"
"Cha, phía ngoài không phải cảnh sát." Lương Bân giải thích.
Cha Lương nhíu mày, "Không phải cảnh sát vậy là ai?" Chẳng lẽ còn có thể có thứ khác?
"Cha, đó không phải là người. Chúng ta đừng mở cửa." Lương Bân ngồi xổm người xuống trấn an Đa Đa, lúc này Đa Đa đã không còn kêu nữa, nhưng bộ dáng nhe răng trợn mắt thật là dọa người.
"Tiểu Bân, con nói không phải là người? Này, không phải là người thì sao nhấn chuông cửa. Đây rốt cuộc là thế nào?" Lúc này cái trán cha Lương toát ra một tầng mồ hôi hột thật mỏng, tuy nói chuyện này có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng ông vẫn quyết định tin tưởng con trai mình, dù sao gần đây nhà bọn họ không bình yên.
"Anh, anh nói đi, vật kia có phải là do thuật sĩ bắt tiểu Ý đi phái tới hay không?" Lương Tư phỏng đoán.
Lương Bân suy tư một hồi, xác thực có khả năng này, chỉ là, mục đích của kẻ đó là gì?
"Tiểu Bân, điện thoại cục công an gọi tới. . . . . . Có khả năng là giả hay không?" Cha Lương nhớ tới cuộc điện thoại kỳ hoặc đó, dù sao thời gian quá ngắn, quả thật khiến người ta hoài nghi.
Lương Bân nghe vậy, cả kinh, lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng gọi, "Xin chào, xin hỏi đây là công an phải không?"
"Đúng vậy. Xin hỏi ngài có việc gì cần trợ giúp sao?"
"Tôi là Lương Bân, có phải trong cục công an sẽ phái người tới điều tra về vụ án mất tích của em gái tôi phải không?"
"Đúng vậy. Bọn họ đã lên đường, sẽ tới rất nhanh."
Lương Bân cầm điện thoại di động, ánh mắt có chút ngốc trệ.
"Tiểu Bân, thế nào?" Cha Lương thấy anh ta có cái gì không đúng, vội hỏi.
Lương Bân chưa lấy lại tinh thần, cho đến khi bên kia điện thoại truyền đến câu hỏi lần nữa, "Lương tiên sinh, xin hỏi còn có chuyện gì nữa không?"
"A, không có. Cám ơn." Anh ta đần độn cúp điện thoại.
"Anh, là thật sao?" Lương Tư hỏi.
Lương Bân gật đầu nặng nề, Lương Tư ngạc nhiên, đầu ngón tay hơi run rẩy chỉ chỉ bên ngoài cánh cửa, "Anh, vậy bên ngoài thực chính là. . . . . . Cảnh sát sao?"
"Tiểu Bân. . . . . ."
Lương Bân lắc đầu, "Không thể nào, nếu như là cảnh sát, chuyện gương kia giải thích thế nào." Người sống không thể không thấy ở trong gương, chỉ có những vật kỳ quái mới có thể không thấy.
"Dinh dong! Dinh dong!"
Chuông cửa vang lên lần nữa, Lương Tư đột nhiên quay đầu, nhìn cánh cửa, lúc này cô kinh ngạc phát hiện, Đa Đa thế nhưng khôi phục bộ dáng bình thường, cũng không nhe răng trợn mắt.
"Đa Đa, mày. . . . . ."
Lương Bân cũng phát hiện Đa Đa đã khôi phục trạng thái bình thường, vẻ mặt như có điều suy nghĩ. Hồi lâu, anh lướt qua Lương Tư, dứt khoát dùng vặn tay nắm cửa!
"Anh, làm sao anh. . . . ."
"Tiểu Bân!"
Không biết ngủ mê bao lâu, lúc Lương Ý tỉnh lại đã là rạng sáng 3 giờ hơn, trên người cô quấn đầy băng gạc màu trắng, vị trí trái tim còn mơ hồ có thể thấy một mảnh đỏ thẫm, cô khó chịu hơi động đậy thân thể, trái tim như châm đâm trong nháy mắt chiếm cứ tất cả các tế bào của cô, đau đớn khiến trán cô toát ra từng giọt mồ hôi lạnh. Đoán chừng vết thương nơi trái tim hẳn là do lúc Sở Du nổi điên "vạch" ra, mình không có chết.
"Tiểu Ý."
Tiếng kinh hô hốt hoảng của Sở Du vang lên, lúc này Lương Ý mới kinh ngạc phát hiện anh nửa quỳ trước đầu giường của mình, thân thể căng thẳng, vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt còn tái nhợt hơn so với hai ngày trước.
Lương Ý thấy anh thì thân thể không tự chủ được dời về phía sau một chút, giữ vững khoảng cách với anh.
"Tiểu Ý, đừng sợ anh." Anh nhắm mắt lại, trong lời nói mang theo nghẹn ngào và khổ sở, lát sau, anh chợt mở mắt, trong con ngươi mang theo mong đợi cùng hưng phấn, giơ tay lên, "Anh bắt bọn nó bồi tội với em có được không?"
Lương Ý trợn to hai mắt, không thể tin, tự lẩm bẩm, "Anh điên rồi. . . . . ."