Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
"Đều là bọn nó không tốt, bọn nó làm em bị thương, anh bỏ bọn nó đi, em sẽ không sợ anh, đúng không?" Trong giọng nói tràn đầy thận trọng và mong đợi, anh tựa như đứa bé, rất sợ mình không cẩn thận nói bậy khiến cha mẹ trách mắng.
Lương Ý yên lặng không nói, bởi vì cô thật sự theo không kịp đầu óc của anh, chỉ một thoáng cũng quên mất sợ anh.
"Anh sẽ bỏ bọn nó đi, tiểu Ý, em tha thứ cho anh có được không?" Anh tự tay, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của Lương Ý, thấp thỏm lo âu cầu xin cô.
Lương Ý đột nhiên nâng tay đẩy bàn tay anh ra, thân thể run run, tiếp tục kéo thân thể yếu đuối vào sát góc tường.
Sở Du lẳng lặng nhìn cử động lui về phía sau của cô, ánh mắt đờ đẫn, thật lâu cũng không có nói, giống như pho tượng điêu khắc hoàn mỹ.
Lương Ý cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh, rất sợ anh đột nhiên làm ra hành động điên cuồng nào đó. Vậy mà cô quan sát anh hồi lâu, anh vẫn không có bất kỳ động tác. Vào lúc cô cho là anh sẽ tiếp tục diễn vai "tượng gỗ", anh bỗng nhiên thò tay, cứng rắn kéo xuống móng tay trên ngón tay thon dài của mình.
Máu tươi nhất thời dính đầy đầu ngón tay của anh, nhìn dòng máu đỏ sẫm của mình chảy xuống, anh hài lòng hướng về phía Lương Ý cười nói, "Tiểu Ý, như vậy có được không?"
"Anh... anh bị bệnh tâm thần sao?" Lương Ý kinh ngạc kêu thành tiếng.
Nhiều máu như vậy, cứ thế kéo móng tay xuống, chẳng lẽ anh đã không có cảm giác đau rồi sao? !
"Tiểu Ý, em còn không hài lòng sao?" Giọng anh nhẹ nhàng, tựa như chào hỏi người ta. Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy anh kéo rơi móng tay xuống, thật không thể tưởng tượng ra anh đang làm chuyện "máu tanh" này.
Vừa dứt lời, anh thế nhưng kéo móng tay khác xuống nữa.
Đâu đâu cũng thấy máu đỏ khiến đầu Lương Ý đột nhiên có cảm giác chóng mặt, thân thể cô lay động, "Tiểu Ý." Sở Du lập tức vòng tay ôm cô vào lòng, tránh cho cô ngã xuống giường, va vào vết thương trên ngực.
Ngón tay dính máu để lại từng dấu tay máu đỏ ở trên áo ngủ trắng như tuyết của Lương Ý.
Lương Ý chuyển tầm mắt, nhìn móng tay còn đang từ từ chảy máu của anh, giọng nói run rẩy, "Anh mau bảo người cầm máu ở ngón tay của anh đi!" Tôi nhìn mà choáng váng đầu óc!
Sở Du vừa nghe, tròng mắt đen nhánh sáng lên, hưng phấn hỏi, " Tiểu Ý, em tha thứ cho anh rồi sao?"
"Không tha thứ cho anh, anh sẽ tiếp tục biểu diễn tay xé móng tay sao?" Cô phàn nàn.
Sở Du suy tư một hồi, sau đó nặng nề gật đầu, Lương Ý sắp bị hành động "Hoa tuyệt thế" của anh dọa ngất, chỉ có thể rầu rĩ gật đầu.
"Tốt." Dứt lời, anh hào hứng hôn khẽ lên mặt cô, sau đó rút ra vài tờ khăn giấy ở trên bàn trang điểm, lau máu tươi ở trên ngón tay giữa, "Nhìn xem, tốt rồi."
". . . . . ."
Nửa giờ sau
"Ngón tay của anh. . . . . . Còn đau không?" Nằm ở trên giường, Lương Ý thấp thỏm hỏi.
Sở Du nhẹ nhàng lắc đầu, ánh sáng trong mắt hơi mờ chút, "Tiểu Ý, thật xin lỗi."
Lương Ý liếc nhìn móng tay trụi lủi, hết sức áy náy, "Là tôi không tốt." Nếu như không phải là cô muốn giết anh rồi chạy trốn, chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra.
"Tiểu Ý, anh bảo đảm, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vừa nãy!" Sở Du dùng lời thề son sắt nói với cô.
Lương Ý nghe vậy, chậm rãi cúi đầu, "Tại sao là tôi?" nhỏ giọng tự lẩm bẩm, cô không hiểu, dựa vào tướng mạo của anh, học thức còn có gia thế, anh có thể có vô số lựa chọn, nhưng lại cố tình lựa chọn một người bình thường nhất là cô.
"Chỉ cần anh thích thì không có tại sao cả." Sở Du ôm cô vào trong ngực, kê vào lỗ tai nhẹ giọng nói ra.
"Đại sư Cố, xử lý xong chuyện bên nhà họ Lương chưa?" Mẹ Sở nhìn sang Đại sư Cố đang bận "cắt giấy", giọng nói hơi không kiên nhẫn.
Trong tay Đại sư Cố cầm hình người được cắt chỉnh tề bày ở trên bàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng phất qua hình người xếp ngay ngắn, hài lòng gật đầu.
"Đại sư Cố!" Thấy ông ta không trả lời câu hỏi của mình, mẹ Sở có chút không vui.
Đại sư Cố ngẩng đầu lên, cười cười nói, "Phu nhân, xin chờ một hai ngày nữa, tôi sẽ xử lý tốt chuyện này."
Mẹ Sở hừ lạnh một tiếng, khinh thường nhìn lướt qua hình người trên bàn, "Chẳng lẽ ông còn muốn lợi dụng những hình người này đi làm việc cho ông?"
"Phu nhân anh minh." Đại sư Cố vuốt vuốt chòm râu thật dài của mình, bộ mặt tự tin.
Mẹ Sở trợn mắt nhìn, giọng nói trở nên đông lạnh vô cùng, "Đại sư Cố, ông không biết thật hay là giả vờ không biết, đám hình người này của ông đã sớm bị Lương Bân lột trần rồi. Ông vẫn còn muốn tiếp tục đùa bỡn bộ xiếc này, ông không cảm thấy buồn cười à?"
"Phu nhân nói sai rồi, lần trước bị vạch trần, là bởi vì tôi bỏ quên tư tưởng của mọi người đối với cảnh giới xa lạ, hơn nữa Lương Bân không phải là người bình thường, đương nhiên cũng đề phòng hơn đối với đồ chơi này, cho nên lần này, tôi sẽ khiến cậu ta bỏ xuống tâm cảnh giới."
"Bỏ xuống tâm cảnh giới? Ông đang nói giỡn hả? Từng có vết xe đổ, làm sao có thể dễ dàng bỏ xuống tâm cảnh giới của mình." Mẹ Sở xem thường, cũng không tin tưởng lời nói của đại sư Cố.
Đại sư Cố lắc đầu một cái, "Phu nhân, xin mỏi mắt chờ xem. Đến