Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
uổi sáng .” Cô ta lúng ta lúng túng cúi chào
Quản gia cũng không đáp lại lời hỏi thăm cô ta , ánh mắt sắc bén không ngừng dò xét qua lại người cô ta . Bởi vì khẩn trương , bây giờ sau lưng tiểu Phương đã bị mồ hôi thấm ướt .
“ Cô mới vừa xức thuốc gì trong phòng ?” Quản gia nhìn thấy trong túi áo có vật gì lồi ra , lạnh lùng nói .
Bờ môi tiểu Phương run rẩy , đầu óc hỗn loạn tưng bừng , chỉ thoáng hoàn toàn không thể biên soạn ra lý do để qua loa tắc trách với câu hỏi của quản gia .
“ Chỉ là bột thuốc đuổi côn trùng thôi .”
Vào lúc tiểu Phương cho là sự việc của mình đã sắp bại lộ , dì Linh đi ra từ hành lang sâu hun hút , giọng nói lạnh nhạt giải vây cho cô ta . Tiểu Phương kinh ngạc nhìn dì Linh .
“ Bột thuốc đuổi côn trùng ?” Quản gia hiển nhiên không tin lời cô ta nói .
Dì Linh hừ lạnh một tiếng , nhìn ông ta , cười mỉa mai , tay phải bỗng nhiên kéo tay tiểu Phương qua , tay trái lơ đãng đụng áo Tiểu Phương một cái , tiểu Phương cảm thấy túi áo của mình đột nhiên trĩu xuống .
“ Lấy ra cho ông ta kiểm tra .” Dì Linh liếc tiểu Phương .
Tiểu Phương gật đầu một cái , ngón tay run run , từ trong túi áo móc ra một bình thuốc nho nhỏ giống như thuốc làm đẹp , đưa tới trước mặt quản gia , đem tay hạ xuống , che miệng túi .
Quản gia nhận lấy bình thuốc , mở nắp, hít hà mùi vị , xác nhận là bột thuốc đuổi côn trùng mới đưa bình thuốc trả cho cô ta .
Tiểu Phương thở phào nhẹ nhõm .
“ A Quản , tôi có việc muốn thương lượng với ông , có thể đi ra ngoài một chuyến chứ ?” Dì Linh liếc nhìn tiểu Phương , nói : “ Cô đi trước đi .”
“ Vâng” Tiểu Phương như nhận được đại xá , vội vàng rời đi .
Lương Ý nhìn chằm chằm ánh mắt tựa như cá chết trong máy tính bảng trong tay, đuôi mắt thỉnh thoảng quét về phía bóng dáng đang bận bịu đi tới đi lui ở trước mặt cô, với danh nghĩa vì "quét dọn gian phòng" kì thực vì Sở Du "âm thầm" dòm ngó mình mà đầy ngập lửa giận.
"Quét dọn đủ chưa?" Lương Ý cứng nhắc buông đồ trong tay xuống, nhìn anh.
Sở Du nghe được câu hỏi thì lập tức buông cây lau nhà trong tay xuống, vui mừng chạy đến trước mặt cô, tròng mắt sáng trong suốt, tựa như đứa bé khôn ngoan đang đợi cha mẹ thưởng quà.
Lương Ý hít thở sâu một hơi, đè ép lửa giận, cố gắng bình tĩnh đối thoại với anh, vậy mà cô vừa mở miệng, "Anh, CMN có thể đi ra ngoài hay không?" Lập tức thể hiện cảm xúc phẫn uất trong lòng cô vào giờ phút này.
Lương Ý vừa dứt lời, Sở Du hé mở môi mỏng, như muốn giải thích với cô cái gì, nhưng vừa giương mắt đã nhìn bộ mặt giận dữ của cô, lại không biết làm thế nào nên ngậm miệng lại.
"Sẽ lạnh." Anh đột nhiên mở miệng.
"Cái gì?" Lương Ý nhíu mày.
Sở Du nhìn cô, giải thích: "Bánh trôi."
Lương Ý kinh ngạc há to mồm, hồi lâu, cô lúng túng nghiêng đầu sang chỗ khác, cắn cắn môi dưới, đanh giọng nói: "Có phải anh không muốn hay không, không cần phải viện cớ. Tôi vốn còn nghĩ nếu là anh đi, tôi sẽ tha thứ cho anh, để cho anh chuyển vào phòng."
"Em nói, thật?" Khuôn mặt anh hơi kinh ngạc, trong con ngươi tràn đầy vui mừng.
Lương Ý ảo não mở trừng hai mắt, có chút oán giận mình nói chuyện không dùng đến não, nhưng đã đến nước này, cũng không thể quay đầu lại , chỉ có thể nhắm mắt nói tiếp.
"Không sai." Cô trịnh trọng gật đầu một cái.
Dứt lời, Sở Du đã kích động hé miệng nở nụ cười, Lương Ý liếc anh một cái, xoay người lại, cứng nhắc trở lại bên giường ngồi xuống.
"Anh sẽ đi ngay bây giờ." Dứt lời, giống như sẽ phải làm chuyện lớn nhất thế giới, đi như một cơn gió, Lương Ý còn chưa có lấy lại tinh thần, anh đã đi ra khỏi gian phòng, ngay cả cửa cũng quên đóng. Vào lúc này dì Linh chuẩn bị đi vào dọn dẹp phòng, nhìn thấy bóng dáng Sở Du cấp tốc rời đi thì nhíu mày.
"Thiếu gia vội vã như vậy, là muốn đi đâu?"
"Tôi sai anh ấy đi phố Lâm Đông mua bánh trôi cho tôi rồi." Lương Ý nhàn nhạt giải thích.
Lương Ý làm dì Linh có chút bận lòng, sau đó bà ta đóng cửa lại, đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn bên ngoài cửa sổ, tự lẩm bẩm: "Dự báo thời tiết nói tối hôm nay sẽ mưa. Chỉ là. . . . . ." Bà ta dừng một chút, ngay sau đó thoải mái cười một tiếng, "Thiếu gia lái xe đi, sẽ không có vấn đề gì.”
Lương Ý kinh ngạc nhìn bắp đùi cứng ngắc, đầu hỗn loạn tưng bừng.
Anh không phải người ngu, biết rõ là mình làm khó anh, cho nên sẽ không ngu ngốc như vậy, anh nhất định lái xe đi, cho nên mình hoàn toàn không cần phải lo lắng.
Lương Ý lắc đầu, muốn hất tất cả ý nghĩ không hay trong đầu ra, bình tâm lại, nhưng mặc kệ cô an ủi mình ở trong lòng thế nào vẫn không có biện pháp làm mình bình tĩnh lại.
“Thiếu phu nhân?”
Dì Linh nhìn thấy mặt Lương Ý thấp thõm, tò mò gọi cô một tiếng.
Lương Ý ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn bà ta, “Thế nào?”
“Không có gì, chỉ là thấy bộ dáng cô không yên lòng, có phải có vấn đề gì hay không?” Chẳng lẽ là đói bụng sao? Nhưng hai giờ trước cô mới ăn xong, theo lý mà nói sẽ không đói sớm như vậy.
“Không có.” Lương Ý thẫn thờ nhìn bắp đùi cứng