XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.

với bà, ngữ điệu khách khí chuyển thành tôn kính “Chào bà! Xin hỏi có cần tôi đến giúp bà không?”
Bà Thẩm bình tĩnh nhìn chàng trai trước mắt, thân hình cao lớn, tuấn mỹ tuyệt luân, tuy ăn mặc bình thường nhưng không che khuất được khí chất cao quý của anh. Một chàng trai như vậy quả thực chính là sát thủ của mọi thiếu nữ khờ dại thuần khiết, chưa bao giờ biết qua chuyện đời như Tiểu Vũ, làm sao chống được sự tấn công chiếm hữu của nó chứ.
“Thưa bà!” Thấy bà không đáp, Trạc Thác cảm thấy khó chịu, cất tiếng gọi bà thêm một lần nữa.
“À, tôi muốn rửa xe.” Bà lập tức trở về hiện tại.
“Xin hỏi, bà cần phục vụ như thế nào?”
Một chất giọng mạnh mẽ trầm ấm, ông trời đối với chàng trai này thật không tệ, nếu như ở thế kỷ hai mươi mốt cũng có thể ban cho cậu ấy một thân phận cao quý thì…., vậy thì càng thêm hoàn mỹ rồi, bà Thẩm thương tiếc.
“Phục vụ à? Cái này…………….” Bình thường đều là Vương Bá phụ trách việc rửa xe, bà thật sự không biết nên chọn cách phục vụ nào.
“Lần đầu tiên bà đến rửa xe ạ? Không sao, hãy để tôi được giải thích. Phục vụ của chúng tôi chia làm ba loại, đối với bà và nhãn hiệu xe này…………” Trạc Thác kiên trì giảng giải cho bà.
Ngồi trên ghế nhìn mặt trời đã khuất bóng, bà Thẩm trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Không thể nào phủ nhận bề ngoài hay nội tâm nó đều là một chàng trai hiếm có. Chỉ tiếc, nó chỉ là một tên tiểu tử nghèo, không giúp được gì cho Thẩm gia. Thật sự là ông trời cố ý trêu người mà.
Bà cứ như vậy cúi đầu trầm tư, đến khi Trạc Thác nói với bà xe đã được rửa xong, bà mới phục hồi lại tinh thần và trả tiền, lại một lần nữa liếc nhìn anh rồi mới lái ô tô rời đi.
-------
Ban đêm, Thẩm gia ồn ào.
Thẩm Lạc Chính nhìn trên bàn toàn là ảnh chụp, tức sùi bọt mép: “Xem đi, bà luôn cưng chiều nó, giờ thì nó dám đi vụng trộm yêu đương.”
“Đừng lớn tiếng như vậy, Tiểu Vũ đang ở phòng bên.”
“Sợ cái gì, tôi đang muốn gọi nó tới giáo huấn một trận đây.” Thẩm Lạc Chính cao giọng: “Khó trách nó một mực cự tuyệt hôn sự với Tư Đồ gia, đó là do nó ở bên ngoài làm loạn. Thật sự là……………tức chết tôi. Đúng rồi, bà biết tên tiểu tử kia làm việc ở đâu không. Giúp tôi hẹn với nó, tôi muốn hỏi nó rốt cuộc cần bao nhiêu tiền mới đồng ý rời khỏi Tiểu Vũ.”
Bà Thẩm nói: “Ông à, chúng ta dùng tiền để giải quyết chuyện này có phải gấp quá không? Chàng trai đó hẹn hò với Tiểu Vũ chưa chắc là vì tiền.” Từ khi gặp Trạc Thác, bà bỏ luôn ý niệm không tốt mới đầu về anh.
“Hừ, nhìn nó một bộ tiểu bạch, sao có thể không phải vì tiền? Mặc kệ thế nào, tôi nhất định không thể để cho bọn chúng có cơ hội qua lại với nhau. Hiện tại thời gian A Thụy xuất ngoại ngày càng gần, chúng ta không thể trì hoãn mãi, bất luận thế nào cũng phải giúp bọn trẻ làm lễ đính hôn. Ngày mai bà tìm hiểu rồi hẹn tên tiểu tử kia về nhà cho tôi.”
“Ông à, nhất định phải làm thế sao?” Bà Thẩm vẫn không đồng ý với cách giải quyết này.
“Bà nghĩ chúng ta phải làm sao đây? Nếu không phải vì công ty, tôi bằng lòng nhờ vào con gái sao?”
“Ayy!” Bà Thẩm bất đắc dĩ thở dài một hơi, trong lòng thầm nghĩ: “Tiểu Vũ, hãy tha thứ cho ba mẹ, để con có những ngày tháng tốt lành, chúng ta chỉ có thể làm như vậy.”
Trạc Thác ngồi nghiêm chỉnh ở đại sảnh Thẩm gia. Vừa rồi bà Thẩm đến tiệm rửa xe tìm anh, nói ông Thẩm có chuyện muốn thương lượng.
Lúc này, một người đàn ông trung niên từ trên lầu bước xuống, đến trước ghế sofa, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn Trạc Thác. Bà Thẩm cười dịu dàng nói: “Để tôi giới thiệu, đây là ba của Tiểu Vũ.”
Bà Thẩm vừa nói xong, Trạc Thác lập tức đứng lên, tôn kính nói: “Xin chào bác Thẩm!”
Thẩm Lạc Chính liếc nhìn Trạc Thác, không thể tưởng tượng được người thật so với ảnh chụp càng suất thần, làm cho người ta chú ý nhất là trên người anh có một khí chất đặc biệt. Vừa nghĩ tới việc anh đang lừa gạt con gái mình, tận đáy lòng Thẩm Lạc Chính dâng lên cảm tình đã bị đè xuống, nghiêm túc nói: “Nghe nói cháu xin nghỉ không dễ, vậy ta cũng không lãng phí thời gian của mọi người. Nói cho cháu hay, rốt cuộc cháu muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng rời khỏi Tiểu Vũ?”
Trạc Thác sửng sốt, không hiểu hỏi: “Thực xin lỗi, bác Thẩm, cháu không hiểu ý của bác lắm. Bác có thể nói rõ một chút được không?”
“Hừ, thật sự không hiểu ư? Xem ra mày đang giả bộ đứng đắn rồi. Mày tiếp cận Tiểu Vũ không phải vì nó là thiên kim tiểu thư, muốn chiếm tài sản sao?”
Nghe đến đó, Trạc Thác cũng hiểu được ý ông, anh cảm thấy vô cùng tức giận. Hừ, anh đường đường là hoàng tử của Thịnh Trạc hoàng triều, muốn cái gì có cái đó, đâu cần phải chiếm dụng tài sản của người khác chứ? Khó khăn nhất ông lại là bố của Vũ nhi, Trạc Thác cố nén suy nghĩ, nghiêm trang nói: “Bác Thẩm, dù bác xem thường cháu nhưng cháu nói cho bác biết, cháu với Vũ nhi qua lại vì cháu yêu cô ấy không phải vấn đề có tiền hay không.”
“Hừ, đàn ông nào cũng giống như mày vậy, đều nói mình rất thanh cao. Mày nói giá đi, tao nhất định có thể thỏa mãn yêu cầu của mày.”
“Ông!” Lần đầu tiên bị sỉ nhục như vậy, Trạc Thác không kiềm chế được con g