Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1427 lượt.
>Tư Vũ đi bến bãi cỏ, Trạc Thác đang đứng ở đó, không còn hình ảnh tóc dài áo trắng ngày hôm qua, anh của hiện tại có một mái tóc đã được cắt ngắn, áo T-shirt trắng, quần jean đen, chất liệu vải vóc bình thường, nhưng lại không che được thân hình hoàn hảo đầy khí chất quý tộc của anh, anh rốt cuộc là người nơi nào? Nội tâm cô lại một lần nữa nghi vấn.
Cô xuất hiện đúng giờ làm cho Trạc Thác mừng thầm trong lòng, khoé miệng mỉm cười, chậm rãi tiến gần đến cô, đôi tay rộng lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ bé nõn nà, dắt cô đi vào gốc cây ngồi xuống.
“Anh…” vừa ngồi xuống, Tư Vũ lập tức muốn hỏi mối nghi ngờ trong lòng.
“Trạc Thác! Hãy gọi anh là Thác!” Anh lập tức chặn lời cô.
“Thác….” Tiếng nói nhỏ nhẹ kéo dài rất lâu làm cho người nghe thấy thật thoải mái, “Anh rốt cuộc là người nơi nào? Ngày hôm qua sao lại ăn mặc cổ quái vậy?”
“Anh…” nhìn người con gái dung nhan mỹ lệ động lòng người trước mặt, Trạc Thác quyết định đem thân phận thật sự nói cho cô biết, “Anh không phải là người của thế giới này, anh là người cổ đại, triều đại của anh được gọi là ‘Thịnh Trạc hoàng triều’, và anh là thái tử hoàng triều. Anh xuyên việt đến nơi này là sự việc ngoài ý muốn xảy ra lần đầu tiên.” Anh nói một hơi ra hết.
Cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, Tư Vũ kinh ngạc nhìn anh. Người cổ đại ư? Lại còn là một thái tử?
“Rất khó để tin à?” Trạc Thác tự giễu mình.
“Không, em tin anh!” không biết tại sao mà cô lại tin tưởng anh vô điều kiện.
“Vũ nhi!” Trạc Thác vui mừng ôm chặt lấy cô.
“Ah, ở nơi đó không phải anh có rất nhiều thị tỳ sao?” Không biết duyên cớ gì mà sau khi biết rõ thân phận của anh, vấn đề cô thắc mắc đầu tiên lại là chuyện này.
“Ừ…đại khái khoảng hai hay ba mươi người gì đó, chính anh cũng không biết rõ lắm, dù sao cũng không hề gặp lại mỗi ngày.”
“Cái gì?” Tư Vũ kích động kêu lên. Cô biết rõ, với thân phận của anh thì có rất nhiều người phụ nữ khác, nhưng không thể ngờ được lại nhiều như thế..nghĩ đến người đầu tiên mình yêu mến lại là người đã cùng với những người phụ nữ khác phát sinh quan hệ, cô đố kỵ đến mức nổi giận.
Trạc Thác hoài nghi, nhìn cô hỏi: “Em làm sao vậy?”
Tư Vũ nhìn chằm chằm anh, không nói lời nào, xoay mặt nhìn về nơi khác.
Tuy không biết vì sao đột nhiên cô lại thành ra như vậy, Trạc Thác vẫn duỗi thẳng cánh tay dài, ôm lấy bờ vai của cô, ân cần nói: “Vũ nhi, sao vậy?”
Hành động của anh làm cô liên tưởng đến việc anh cũng từng như vậy đối với những người phụ nữ khác, không thể dễ dàng bỏ qua cho anh, cô chán ghét nói: “Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra đi.”
Trạc Thác vừa nghe thấy, trợn tròn mắt nhìn cô, cô bị thần kinh à? Ăn nói khép nép với cô, những chuyện này anh chưa bao giờ làm nha, cô là người phụ nữ duy nhất trong lòng anh, cô phải xúc động không nguôi mới đúng.
“Rốt cuộc là em giận cái gì?” Vốn nên phẩy tay áo bỏ đi, nhưng anh lại giữ vẻ mặt ôn hoà hỏi cô.
“Có thật anh cùng với nhiều phụ nữ như vậy phát sinh quan hệ?” biết mình không nên tức giận như vậy, nhưng cô không nhịn được mà nổi cơn ghen.
“Nhiều sao? Huống hồ các cô ấy chẳng qua chỉ là công cụ phát tiết phải cần thôi mà.” Trạc Thác vẫn cho là đúng.
“Vậy anh…từ nay về sau liệu anh với những người phụ nữ khác có tiếp tục làm ra những chuyện đó?”
“Anh…anh không biết.” Anh thật sự không biết. Ở thế giới xa lạ này, tương lai còn không biết sẽ ra sao; mặc dù đã có Tĩnh Di lo chỗ ở, nhưng cũng không thể cứ ở nhà như vậy được, dù sao cô ấy kiếm tiền cũng không dễ dàng gì.
“Anh!” Tư Vũ nghe xong, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, phẫn nộ ném lại một câu: “Đồ háo sắc, hạ lưu, vô sỉ.” sau đó hung hăng trừng mắt nhìn anh rồi nhanh chóng bỏ đi.
Trạc Thác không hiểu gì, nhìn bóng cô chậm rãi dời xa, nghĩ thầm chắc mình đã xúc phạm gì đến cô ấy, nhưng chính cô lại là người gây sự mà. Nhìn lại vật trong tay, anh thở dài một tiếng.
Một căn phòng thanh tịnh, bàn học, giường, ngoài ra còn có đệm chăn, ghế sofa nhỏ và một chiếc ghế dựa, tất cả đều là màu lam.
Thẩm Tư Vũ ngồi trên ghế, đầu óc trống rỗng nhìn màn hình máy tính.
Sau hai tiếng gõ, cửa phòng được mở ra, bà Thẩm bưng một chén gì đó đến bên cô con gái đang ngồi trước máy tính, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Vũ, mẹ nấu cháo tổ yến, con mau ăn lúc còn nóng đi.”
Tư Vũ ngẩng đầu lên, miễn cường cười với mẹ, nói: “Mẹ, hôm nay con không muốn ăn, mẹ ăn giúp con đi.”
Bà Thẩm cầm chén cháo đặt xuống bàn trà, đến phía sau cô, nhẹ vỗ mái tóc dài đen nhánh của cô, ân cần hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì à? Sao con lại rầu rĩ không vui, việc học tập có khó khăn gì sao?”
“Không phải, việc học tập không có vấn đề gì.” Tư Vũ lắc đầu.
Cô vô tình làm cho bà Thẩm đã buồn bực lại càng thêm lo lắng. Đứa nhỏ này, từ nhỏ đến lớn, ngoan ngoãn đáng yêu, tính tình đơn giản, thông minh, rất ít khi làm cho mình lo lắng; nhưng hôm nay lại lộ ra tâm trạng hoang mang, chẳng lẽ là…trong lòng bà Thẩm thở dài một tiếng.
Lúc này, Tư Vũ đột nhiên hỏi bà: “Mẹ, mẹ và ba làm sao quen nhau được vậy?”
Thấy cô hỏi vậy, bà càng khẳng định những suy đoán của m