XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

tiểu thư đưa bàn tay ngọc ngà ra mời?” Vu Tiệp tỏ ra lạnh lùng xen lẫn khinh bỉ, cô chưa bao giờ nói với ai bằng giọng điệu như thế,, có thể xem Lâm Ngữ Âm là người đầu tiên! Chỉ cần nghĩ đến việc cô ta ngấm ngầm xếp đặt Tấn Tuyên là đã thấy oán hận1
“Cô!” Lâm Ngữ Âm thẹn quá hoá giận, lao đến, giơ tay cao định tát Vu Tiệp nhưng lần này cô rất nhanh nhẹn, đưa tay ra đỡ. Không phản kháng không có nghĩa là yếu đuối, vi Tấn Tuyên, cô có thể làm tất cả. Chẳng phải Tấn Tuyên đã nói rồi đó thôi, đối với kẻ bất lịch sự thì nhảy lên cắn cũng là phòng vệ chính đáng!
“Vu Tiệp!” tiếng nhóc Trịnh vang lên từ phía sau.
Nhóc Trịnh lao đến, đẩy mạnh Lâm Ngữ Âm ra, kéo Vu Tiệp vào lòng. Cô ta lại chạy đến trường kênh kiệu với Vu Tiệp sao?! Tấn Tuyên là kiểu đàn ông gì thế, không đối phó nổi với loại con gái này thì thôi, còn khiến Vu Tiệp rước hoạ vào thân.
Lâm Ngữ Âm tức tối trừng mắt nhìn Vu Tiệp đang được Trịnh Phong ôm chặt, vẻ mặt dần dần thay đổi, đôi mắt dài nheo lại, hừ, xem ra Vu Tiệp cũng không phải trong sáng gì. Lúc nào cũng bảo Tấn Tuyên chọn cô ta là đúng, nhưng lại mờ ám không rõ ràng với chàng trai khác, con ranh ấy có tư cách gì mà tranh giành Tấn Tuyên với cô?
“Tấn Tuyên chắc vẫn chưa biết cô còn 1 kẻ bảo vệ trong trường nhỉ?” Lâm Ngữ Âm nhếch môi cười gằn, trong lòng đã có cách.
Nhóc Trịnh đang định trách mắng cô ta thì Vu Tiệp đã kéo tay cậu, khoé môi nhướn lên cười: “Tôi xoa dịu Tấn Tuyên thế nào là bản lĩnh của tôi, không cần phiền đại tiểu thư lo lắng nhỉ? Chị cứ nên nghĩ xem có cách nào để Tấn Tuyên thay đổi suy nghĩ thì hơn”.
Lâm Ngữ Âm giận đến ngạt thở, trợn trừng mắt, hừ một tiếng, quả nhiên là đồ hai mặt. Trước mặt Tấn Tuyên thì là cừu non, sau lưng lại ôm ôm ấp ấp với người khác, chắc chắn là Tấn Tuyên vẫn mù mờ chẳng biết gì rồi. Đại tiểu thư càng nghĩ càng tức, chỉ cần Tấn Tuyên nhìn rõ bộ mặt thật của con bé ấy thì nhất định sẽ không hồn xiêu phách đảo, tự huỷ diệt tiền đồ nữa, đợi mà xem.
Lâm Ngữ Âm thầm đắc ý, kênh kiệu chui và xe bỏ đi.
Nhóc Trịnh giữ lấy vai Vu Tiệp, xoay người cô lại, lo lắng hỏi: “Như thế có ổn không?”. Cô đang cố ý khiến Lâm Ngữ Âm hiểu lầm quan hệ của họ. Nụ cười lạnh lùng của cô ta đã đủ chứng tỏ cô ta đang bày mưu tính kế gì rồi.
Vu Tiệp cười nói: “Cũng không tốt lắm, có một số câu tôi không nói ra được nhưng xem như đã có người thay mặt rồi”. Gương mặt cô tỏ ra thản nhiên nhưng ánh mắt lại như phủ một lớp sương mờ.
“Cậu không hối hận thật chứ?” nhóc Trịnh xót xa nhìn nụ cười của cô, cảm giác nó thật cay đắng.
Vu Tiệp mím chặt môi, bỗng ngẩng phắt lên, cố mở to đôi mắt rồi cười khẽ: “Tôi sợ… sau này anh ấy sẽ hối hận”. Nước mắt lưng tròng, Vu Tiệp cố khịt mũi, ngẩng đầu lên không để nước mắt chảy xuống. Ly nước đắng này khó uống quá, sao cô không chuẩn bị sẵn ít đường để uống xong cho nhanh?
Nhóc Trịnh thấy cô cố gắng đè nén đau thương thì ôm xiết cô vào lòng, giữ chặt đầu cô tựa lên vai mình. Trong tích tắc, áo cậu ướt sũng một khoảng, cậu thấy lòng mình đau như dao cắt. Vu Tiệp đáng thương, sao cứ phải chịu đựng một mình, Tấn Tuyên đáng để cô làm thế thật sao?
Vu Tiệp nấc nghẹn, thì thầm: “Xin lỗi, lại làm phiền cậu rồi”.
Nhóc Trịnh đau thắt lòng, tay càng xiết chặt hơn như muốn cô tan biến trong vòng tay mình. Cô mới là nhóc ngốc thật sự!






Em đang che giấu điều gì?
Tấn Tuyên bị điều khiển ở công ty, về nhà lại chịu áp lực, chỉ còn nước mỗi ngày chạy đến bên Vu Tiệp, đó là nơi duy nhất khiến anh thấy vui vẻ hơn. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười dịu dàng của cô, mọi phiền não đau khổ đều tan biến, cô chính là dòng mật ngọt được giấu kín trong trái tim anh, làm mềm trái tim, xóa nhòa mọi cay đắng anh vấp phải.


Cũng trong khách sạn Newman, cũng trong căn phòng cũ.


“Cách lần trước em dạy anh thật tuyệt! Lúc còn đi học anh chưa được học cách đó.” Tấn Tuyên vừa áp dụng cách mới để vẽ hình mà Vu Tiệp dạy, vừa đắc ý nhìn cô. Anh vẫn rất thông minh mà, vừa học đã hiểu.
Tiểu Tiệp hai tay chống cằm, mỉm cười nhìn anh. Anh đẹp trai thật, mắt đẹp, mũi đẹp, môi cũng đẹp, Tiểu Tiệp tham lam ngắm nhìn anh, tim lại đau nhói vì sắp phải nói lời chia tay. Cô phải khắc ghi thật sâu, sợ rằng quá xa nhau thì sẽ có ngày gương mặt anh cũng nhòa nhạt.
Tấn Tuyên thắc mắc quay sang nhìn cô, sao hôm nay cô yên lặng thế nhỉ? Vừa quay lại đã thấy cô nhìn anh chăm chú vẻ si mê rõ rệt, lòng tự tôn của đàn ông lập tức trỗi dậy, cuối cùng anh đã khiến Vu Tiệp mê đắm quá rồi, ha ha ha, anh muốn trong mắt cô chỉ có anh như thế đấy! [ Trình tự sướng quá cao '>
“Em nhìn anh như thế thì anh làm việc thế nào?” Tấn Tuyên hôn chụt một cái lên mặt cô, tuy nói vẻ đùa giỡn nhưng trong lòng lại thấy rất ngọt ngào, như nở từng khúc ruột.
Tấn Tuyên hít thở thật sâu, lắc mạnh đầu, trời ạ, sao anh lại chỉ vì giọng nói và ánh mắt cô mà suýt nữa… Tiểu Tiệp vẫn còn trong trắng, anh tuyệt đối không thể nghĩ đến cô bằng tà niệm như thế được.
Anh quay về bàn, cố gắng tập trun