Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
u buồn, trái tim anh cũng sẽ rất mệt mỏi, mà chuyện đi Singapore với anh cũng chẳng phải là chuyện gì xấu, anh nên đi, phải đi.
Tấn Tuyên, nếu cuộc đời cứ phải uống hai ly nước mang tên đắng cay và ngọt ngào thì em nguyện vì anh mà uống trước ly nước đắng cay, chỉ để đổi lấy ly nước ngọt ngào cho sau này. Vu Tiệp đã quyết, Tấn Tuyên phải đi Singapore!
Lời nói dối vì anh
Từ khi trở lại trường Vu Tiệp đã bắt đầu lơ đãng như người mất hồn, mấy lần nhóc Trịnh đứng trước mặt mà cô chẳng phản ứng, lại còn cúi gằm mặt đi vòng qua cậu nữa.
Nhóc Trịnh lo lắng giữ lấy vai cô hỏi: “Vu Tiệp, sao vậy?” gương mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, đã xảy ra chuyện gì với Tấn Tuyên ư? Nhóc Trịnh thở dài, sao lúc nào cô cũng khiến mình trở nên bi thảm như thế, cậu đã buông tay để Tấn Tuyên cướp cô đi, nhưng vẻ mặt này của cô chẳng phải là đang hành hạ cậu sao? Nếu biết sớm thì cậu đã không buông tay.
“Vu Tiệp!” cậu phải gọi to lần nữa mới đánh thức Vu Tiệp tỉnh lại.
Vu Tiệp mở to đôi mắt trống rỗng vô hồn, lừ đừ “ừ” một tiếng.
“Tôi biết, nhưng tại sao lại yêu cầu 1 người lại phải gánh trách nhiệm nặng như thế, tại sao không thể yêu cầu 1 cách đơn giản?” Vu Tiệp rầu rĩ.
“Quan trọng vẫn là cô Lâm Ngữ Âm kia bày trò” nhóc Trịnh ra vẻ hiểu biết.
Vu Tiệp thở mạnh: “Cô ta chỉ lợi dụng ưu thế của mình một cách thông minh”.
“Cậu định thế nào?” nhóc Trịnh hỏi với vẻ quan tâm.
“Tôi cũng không biết, Tấn Tuyên hiện giờ phản kháng lại gia đình bằng cách từ chối đi Singapore” Vu Tiệp mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Thế nên dù cậu khuyên nhủ thì anh ta cũng không đi? Anh ta cảm thấy như bị xếp đặt?” nhóc Trịnh gật gù tỏ vẻ thông hiểu.
“Ừ, anh ấy cứ nghĩ đến chuyện gia đình tạo áp lực là vì Lâm Ngữ Âm thì lại thấy ức chế”. Vu Tiệp nhớ đến giọng nói phẫn nộ của Tấn Tuyên thì rùng mình, anh nghĩ như thế thì càng không thể thoả hiệp với gia đình.
“Vậy cậu…” nhóc Trịnh không nghĩ ra lời nào để an ủi, đành thẫn thờ nhìn cô.
Vu Tiệp ngước đôi mắt bi thương lên, nói: “Bây giờ…chỉ có một cách để Tấn Tuyên đi thôi”.
“Cách gì?” cô định làm gì?
“Chia tay” Vu Tiệp khẽ nhếch môi, suy nghĩ đáng sợ này đã chiếm cứ toàn bộ trái tim cô, chỉ khi cô buông tay anh mới chấp nhận cơ hội ấy.
“Vu Tiệp!” nhóc Trịnh lo lắng gọi khẽ. Rõ ràng cô đang đau buồn, nhưng 2 chữ ấy lại thốt ra 1 cách bình thản. Cô muốn làm gì?
“Không có tôi, anh ấy có thể đi” Vu Tiệp buồn bã nhìn phía trước, ngón chân di di trên cát.
Nhóc Trịnh lo lắng ôm lấy vai cô, vẻ đau buồn dần biến mất trên gương mặt cô, nhưng cậu thấy rõ nỗi chơi vơi trong mắt cô mỗi lúc một nhiều, cô đã giấu tất cả nỗi đau vào lòng!
“Nhóc Trịnh, giúp tôi!” Vu Tiệp nắm chặt tay Trịnh Phong, ánh mắt đau buồn khiến cậu thắt lòng. Tại sao lúc nào cô cũng lương thiện như thế, mọi nỗi đau và nước mắt đều tự gánh lấy, cậu xót xa ôm chặt cô vào lòng, đừng cố đè nén như thế, đừng đau khổ như thế.
“Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi”.
Thế nhưng, nước mắt của Vu Tiệp đã bị nén lại trong nơi sâu thẳm của trái tim, cô không cho mình bất cứ cơ hội nào để khóc.
Bây giờ, cứ nhìn thấy Lâm Ngữ Âm là Tấn Tuyên quay đầu bỏ đi, càng khiến cô nàng oán hận hơn. Con bé Vu Tiệp này đúng là ghê gớm, ngay cả hai ông bà Tấn cũng không khuyên nổi Tấn Tuyên, cô không tin con bé non nớt ấy dám tranh giành Tấn Tuyên với cô.
Lâm Ngữ Âm hậm hực nhìn theo bóng anh, xách túi đi lên lầu. Cô muốn tìm Vu Tiệp, con bé chẳng cho Tấn Tuyên được gì mà lại giữ anh chết chung, muốn buộc chặt anh cả đời.
Thấy Lâm Ngữ Âm xuất hiện trong trường, Vu Tiệp cảm thấy bàng hoàng. Những gì cần đến đã đến, Lâm tiểu thư làm nhiều như thế mà không thành công thì đương nhiên sẽ nổi điên lên rồi. Có điều, đại tiểu thư không cần lo đến mức ấy, những gì cô ta không làm được thì cô sẽ làm thay, không phải vì cô ta, chỉ vì muốn Tấn Tuyên tự do đi con đường của mình!
“Phải thế nào thì cô mới chịu buông tha Tấn Tuyên?” Lâm Ngữ Âm vừa mở miệng đã khiến người ta bực bội.
Vu Tiệp cười thầm nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng. Lâm Ngữ Âm đã bày đủ trò khiến nhà họ Tấn trời long đất lở, Vu Tiệp còn ghét cô ta hơn cả A Nam. Tuy Vu Tiệp đã quyết định làm theo cách của mình là buông tay cho Tấn Tuyên đi, nhưng cô không muốn Lâm Ngữ Âm đắc ý nhanh như vậy!
“Tôi chẳng có dây để trói anh ấy, muốn đi hay ở là do anh ấy thôi” Vu Tiệp cười nhạt.
“Cô nhẫn tâm nhìn Tấn Tuyên và gia đình căng thẳng như thế à?” Lâm Ngữ Âm biết suy nghĩ của ông Tấn nên muốn làm cô khó xử.
“Ai đã khiến Tấn Tuyên khó xử với bố mẹ? Mọi người ai cũng biết cả, đừng nghĩ Tấn Tuyên là đồ ngốc”. Lâm đại tiểu thư chắc vẫn đinh ninh “lòng tốt cao cả” của mình chưa bị phát hiện.
“Cô…ý gì?” Lâm Ngữ Âm biến sắc, ánh mắt lộ vẻ bất an, cô ta đã nói gì với Tấn Tuyên?
“Không có ý gì. Tấn Tuyên không đi Singapore có lẽ anh ấy tự nhận thấy thân phận mình tầm thường, không dám trèo cao thành rồng phượng gì đó, nhiều nhất thì cũng chỉ hợp với 1 vai diễn nhỏ như tôi đây thôi, đâu dám để đại