Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Tác giả: Hồ Ly Đi Ngang Qua

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

ch lưu luyến không rời.
Trong nháy mắt bị Cabbeen kéo một mạch chạy như điên, Lâm Thư đột nhiên ý thức được, cô hoàn toàn sai rồi, không phải là cô dẫn Cabbeen đi tản bộ, mà rõ ràng là Cabbeen dẫn cô đi chạy bộ!
Cho dù ngày thường Lâm Thư tự cho rằng thể lực của mình cũng không tệ lắm, nhưng cũng không phải là đối thủ của Cabbeen, hơn mười phút sau, chỉ có thể vịn vào một góc của cái ghế trong công viên, may mà Cabbeen không tiếp tục chạy về phía trước nữa.
Cabbeen, mày khẳng định, bình thường mày đều tích cực như vậy sao?
Vật giống chủ, những lời nói này chưa bao giờ là nói đùa. Lâm Thư ngồi ở trên ghế dài, sức cùng lực kiệt thở hổn hển, không hỏi hoài nghi, đây là Cabbeen đang trả thù cô.
Nhưng mà, nhìn lại một lần nữa, chính Cabbeen đang ra sức cọ vào chân cô, bộ lông lá xù xì cũng đang không ngừng cọ trên người cô, trong những ngày đông rét lạnh này, cọ xát như vậy thực sự là ..... rất thoải mái nha!
Lâm Thư liền kìm chế một bụng tức giận, lúc này tức cũng không được.
Lúc giữa trưa, cô lấy ví ra, mua mấy cái Bánh Bao thịt, một người một chó, giữa vô số ánh mắt xung quanh, ngồi ở trong công viên, vui vẻ mà bình tĩnh gặm.
Cái kinh nghiệm "Đồng cam cộng khổ" này, khiến Lâm Thư rất cảm động: "Cabbeen, cái tên này phong cách quá tây, không có thể hiện được phẩm chất tốt đẹp truyền thống của chó Trung Quốc. Tao đổi cho mày một cái tên"
Cabbeen không ngẩng đầu, tiếp tục gặm Bánh Bao....
Lâm Thư vỗ tay một cái: "Đúng rồi, gọi mày là Bánh Bao" còn lẩm bẩm một mình: "Cái tên này không tồi nha, rất có khí chất nha"
Cabeen: ..... Tôi vốn không phải là chó của Trung Quốc mà, vì sao phải cần cái loại tên có phẩm chất tốt đẹp này?
Có lẽ mấy cái Bánh Bao thịt đã thật sự có tác dụng, trên đường trở về, tốc độ của Cabbeen rõ ràng đã chậm lại
Lúc một người một chó vui mừng cởi mở trở lại căn hộ của Tô Mặc, Lâm Thư móc móc trong túi, sau đó....
"Bánh Bao, mày có chìa khóa không?"
Cabbeen lè lưỡi, vẫn là vẻ mặt vô tội như trước, Lâm Thư sửng sốt một lúc lâu, không thể không thừa nhận sự thật, cô bị giam ở bên ngoài rồi.
Vì vậy, lúc Tô Mặc đánh cầu xong tiêu sái về đến nhà, lập tức nhìn thấy một cảnh như sau: Một người nằm ở cửa, đang nhét tay ở dưới bụng Cabbeen ... Sưởi ấm. Vừa nghe thấy tiếng động, nhìn thấy là anh, không ngờ hai mắt lưng tròng, coi anh giống như là ân nhân cứu mạng: "Anh trở về rồi"
Đột nhiên trong lúc đó ánh mắt của Tô Mặc trở nên cưng chiều: "cực khổ rồi"
Lâm Thư nghe xong, khẽ mỉm cười, đang suy nghĩ có nên tỏ vẻ khiêm tốn hay không, lại thấy, Tô Mặc ngồi xổm xuống, tràn đầy cảm thông nhìn Bánh Bao: "Người phụ nữ này ngoại trừ đem mày trở thành cái túi chườm nóng ra, có làm chuyện gì có lỗi với mày nữa không?"
"Gâu, gâu...." Cabbeen vẫy vẫy đuôi, tâm trạng cũng coi như là tốt.
"Vậy sao...." Lúc Tô Mặc gật gật đầu, đứng lên mở cửa. Vừa mới mở cửa ra, Lâm Thư liền vội vàng chui vào, cũng không quản chuyện vừa mới thức dậy đã bị "Tức sùi bọt mép"
"Xem ra, Cabbeen nhà tôi thực sự thích em?" Tô Mặc khoanh hai tay lại, vẻ mặt mỉm cười.
"Ừm, Tôi cũng rất thích Bánh Bao." Không hề đề phòng người nào đó.
"Bánh Bao?" Tô Mặc liếc mắt nhìn sự ai oán của Cabbeen, hì hì một tiếng: "Tên này rất được, về sau cứ gọi như vậy đi"
Lâm Thư hài lòng gật đầu, nhưng lại nghe Tô Mặc nói: "Hai người đã hợp ý nhau như vậy, về sau Bánh Bao sẽ giao cho em chăm sóc"
Bánh Bao và Lâm Thư đồng thời cùng nhau ngỡ ngàng: "Gì?"
"Không nhớ sao, Tôi đã nói rồi, điều kiện để tôi sửa lại điểm số, không phải gọi đến phải đến sao. Thật ra thì tôi cũng rất khó xử, gọi em tới làm gì đây? Bây giờ tôi yên tâm rồi, em sẽ tới chăm sóc Bánh Bao"
"Thầy Tô, Bánh Bao là thú cưng của anh, tại sao tôi phải chăm sóc?"
Lâm Thư bất mãn, bị Bánh Bao kéo chạy như điên mấy lần như vậy, không chết cũng nội thương mất.
Tô Mặc trả lời bằng vẻ mặt đương nhiên: "Bởi vì công việc của tôi rất bận, không có thời gian rảnh rỗi chăm sóc Bánh Bao"
"Thầy Tô, hình như anh quên mất, tôi cũng phải lên lớp đấy"
"Thì ra không phải môn nào em cũng trốn học" Tô Mặc làm ra vẻ ngạc nhiên.
Lâm Thư che mặt, cô cũng biết, Tô Mặc là một tên thù dai một quỷ hẹp hòi....
Tô Mặc nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cô, tâm trạng rất tốt, nhưng sự vô lý vẫn không có dừng lại: "Vậy thì chủ nhật đến đây đi"
"Nhưng mà, kỳ thi cuối kỳ đã tới rồi...." Lâm Thư nhỏ giọng.
"Cho nên, trăm nghìn lần không thể nợ môn nha" Tô Mặc cười híp mắt gật đầu
Lâm Thư: ..... Anh lợi hại!
Mặc dù Lâm Thư là trăm lần không tình nguyện, nhưng sau khi trở lại ký túc xá, mở hệ thống thư viện ra, phát hiện điểm số năm mươi hoa hoa lệ lệ đã biến thành sáu mươi khiến cho người ta lệ rơi đầy mặt, suy nghĩ một chút, liền tự an ủi mình.
Ngược lại khi mấy người bọn Tiếu Đồng, thấy vẻ mặt mệt mỏi của Lâm Thư lúc trở về, lại thêm cái điểm số sáu mươi, vẻ mặt không khỏi kinh sợ: "Lâm, Lâm Thư..... không phải cậu thật sự bị thầy Tô bắt cóc, sau đó, mới, mới...."
Lâm Thư giận: "Đương nhiên không phải, cũng không nghĩ xem,