Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
ch với nhau đến mức trở thành thù hận, cha cũng không quay về nhà ở nữa. Ông đi đến chỗ nào cũng nói mẹ có quan hệ không rõ ràng với thầy giáo Uông, một lòng muốn ly hôn với ông ấy, nên mới bịa đặt ra những lời nói dối rằng cha có quan hệ với người phụ nữ khác để vu cáo hãm hại cha, lăng nhục cha…
Việc cha đi đến đâu cũng tung tin đồn mẹ có quan hệ với người đàn ông khác, cũng bằng như là hủy hoại thanh danh của mẹ, làm cho tất cả những người không hiểu rõ chân tướng sự việc đều nhìn thấy mẹ là chỉ chỉ trỏ trỏ, cắt đứt tất cả những sự ủng hộ từ phía bên ngoài của mẹ, dồn mẹ đến chỗ chỉ còn một mình đấu lại với cha. Trong hoàn cảnh tứ bề khốn đốn, chỉ có mình gia đình nhà Ngô Vũ là luôn luôn kiên định đứng ở bên cạnh mẹ, giúp đỡ mẹ tất cả và an ủi động viên tinh thần cho mẹ.
Thời kỳ cha mẹ đang tranh cãi nhau việc ly hôn, tuy cuộc “Đại cách mạng văn hóa” đã qua đi được vài năm, nhưng xã hội Trung Quốc vẫn còn là một xã hội khá đóng khép, cổ hủ lạc hậu, phần tử trí thức đa số vẫn rất xem trọng danh tiết của mình. Cãi đi cãi lại, bộ mặt của cha ngày càng trở nên hung ác, mẹ thì trái lại lại không muốn ly hôn, mẹ không muốn để cho cha và người đàn bà kia tùy ý muốn làm gì thì làm như vậy, nhưng cuối cùng cha kiên quyết đòi ly hôn với mẹ, không ly hôn không được. Thời điểm ấy, hai vị giảng viên đại học đòi ly hôn, nếu như có một bên kiên quyết không đồng ý, mà bên kia lại nhất quyết phải ly hôn, thì quả thực là một việc cũng không dễ dàng gì, đặc biệt là trong tình trạng cả hai bên đều chỉ trích bên kia ngoại tình, mà không đưa ra được những chứng cứ xác thực, việc ly hôn đã khó lại càng thêm khó. Tuy nhiên, cha tôi lại vô cùng may mắn, người bác ruột của người phụ nữ cặp bồ với cha ở trong trường là người vừa có quyền vừa có thế, ngoài ra ông ấy còn có các mối quan hệ với bên ngoài, cha lợi dụng mối quan hệ và tiền bạc của cô ấy để hối lộ cho lãnh đạo của trường, cuối cùng cha cũng đã thành công trong việc ly hôn với mẹ, cha bước ra khỏi cuộc hôn nhân của chính mình mà hoàn toàn không bị chút tổn thương nào.
Ngoài tôi ra, mẹ tôi đã mất đi tất cả, bao gồm cả trái tim và sức khỏe của bà. Đối với đàn ông Trung Quốc và cả xã hội Trung Quốc lúc bấy giờ, mẹ tôi hoàn toàn không còn chút niềm tin nào nữa.
Tôi còn nhớ có duy nhất một lần sau khi ly hôn, cha tôi quay về nhà để lấy đồ, lúc ấy mẹ không có ở nhà, chỉ có bà ngoại đang kèm cặp tôi. Cha đã cãi nhau với bà ngoại, cuối cùng cha quay lưng đi đến lấy chiếc đàn phong cầm mà mẹ tôi yêu quý nhất, cha nói chiếc đàn này là do ngày trước cha đã bỏ tiền ra mua cho mẹ, cho nên bây giờ cha phải lấy đi. Không chỉ có thế, cha còn đến giật chiếc chăn lông ấm duy nhất của nhà chúng tôi trong tay bà ngoại, nói đó là đồ mà nhà trường đã phát cho cha.
Cha đã vứt bỏ mẹ con tôi như vậy. Tôi cảm thấy có dùng cả cụm từ “cào gan xé ruột” thì cũng không đủ để hình dung trái tim vụn vỡ của mẹ tôi lúc đó. Nghĩ mà xem, một chàng thanh niên năm đó men theo dòng sông nhỏ đến tặng mẹ tập thơ đầy lãng mạn, chàng thanh niên đó đã cùng mẹ đầu gối tay ấp, ý hợp tâm đầu, vậy mà giờ đây lại giống như sài lang hổ báo, thực đúng là không bằng loài cầm thú.
Sau đó mẹ nói với tôi: “Nhung Nhi à, nếu như không phải vì con, mẹ đã sớm đâm đầu xuống sông Trường Giang rồi!”
Lúc đó, nhìn thấy cảnh ấy tôi đã vô cùng sợ hãi, nhưng may mà sau một thời gian dài, tôi đã không còn nhớ được vẻ mặt của cha tôi lúc đó.
Sau khi ly hôn với mẹ, cha tôi đã cùng người nữ thư ký đó lặng lẽ kết hôn, rồi thông qua mối quan hệ của cô ấy, cả hai người đã ra nước ngoài sinh sống. Lúc đó, đối với đại đa số những người dân Trung Quốc bình thường, xuất ngoại thực sự là một việc mà bất kể phần tử tri thức nào cũng vô cùng ngưỡng mộ và mơ ước. “Chẳng nhẽ chỉ vì muốn xuất ngoại mà ông ấy lại biến mình trở thành loài cầm thú ư?” Sau này lớn lên, có một lần tôi đã hỏi mẹ như vậy, mẹ nói: “Con gái ngoan, đó không phải là loài cầm thú, đó là thứ cặn bã!”
Lancer, trên đây, em đã kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện của gia đình em, anh có biết em đã dùng thứ tình cảm gì để viết ra câu chuyện này không? Em rất muốn biết anh đã dùng tình cảm gì để đọc hết lá thư dài dằng dặc kể những chuyện đến từ phương Đông chân thực đến mức không thể chân thực hơn được nữa. “Bị đàn ông ruồng rẫy và phản bội” dường như đã trở thành một số mệnh không thể nào vượt qua được của những người phụ nữ trong gia tộc em. Số mệnh này khiến cho mẹ em vô cùng lo sợ, sở dĩ bằng bất cứ lý do gì, mẹ đều muốn em đi nước ngoài du học, là bởi mẹ muốn em thoát khỏi số mệnh đáng sợ của rất nhiều đời phụ nữ Trung Quốc ấy. Trước khi qua đời, mẹ đã dặn em đến đất nước phương Tây này, mở to đôi mắt của mình để tìm “một người đàn ông có tấm lòng”. Cho dù, đến giờ này, em vẫn chưa thực sự hiểu hết ý nghĩa thực sự của mấy chữ “người đàn ông thực sự có tấm lòng”, nhưng em tin chúng ta đều có thể cảm nhận được sức nặng của mấy chữ này.
Sau khi đọc hết lá thứ này, nếu như anh cho rằng, anh chính là “người đàn ông thực sự có tấm lòng” mà em đang đi tìm, thì a