Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

a số khách du lịch khác, thường kinh ngạc và kích động khi nhìn thấy những chiếc máy chơi may rủi được đặt khắp nơi, xếp hàng dài ngay ngắn như một binh đoàn hoan hỉ chào mừng bạn đến với Las Vegas. Chỉ khi cùng Lancer ngồi trên taxi vào trung tâm của thành phố nổi tiếng xa hoa bậc nhất này, cô mới thấy mình như đang lạc vào một hành tinh khác. Hai bên đường, những hàng cọ cao vút, điệu đà tỏa bóng xuống đường phố. Trên vỉa hè, khách du lịch nhàn nhã đi bộ dưới bóng cây. Nhìn họ, cô có thể hiểu Las Vegas là điểm đến của mọi tầng lớp, mọi màu da. Do thời tiết ở đây nóng và ẩm ướt, nên đa số nam giới đều mặc những bộ cánh mùa hè sặc sỡ, còn các bà các chị lại chọn cho mình những bộ váy mát mẻ, hở vai và lưng. Dù là nam hay nữ, trên môi họ luôn nở nụ cười vừa hồn nhiên, vừa ngây ngô đến khó hiểu. Nói chung, ở đâu trên đường phố Las Vegas này bạn cũng có thể nghe thấy những tiếng cười khanh khách ngả ngớn vang lên không dứt.
Nhưng, chẳng lâu sau, Tuyết Nhung liền phát hiện đám người đó chẳng hề thú vị bằng những thứ lạ lùng và cổ quái đang vẫy chào cô ở hai bên đường. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là sòng bạc Vay-nơ nguy nga, đứng sừng sững giữa trời như con mắt của thần Dớt. Những tia sáng lộng lẫy hòa quyện trong màu nắng chiều vàng rực của Las Vegas, tạo nên một tuyệt tác nhân tạo, tô điểm cho trời đất thêm muôn phần tráng lệ. Sau đó, Tuyết Nhung còn nhìn thấy kim tự tháp Ai Cập, tượng nhân sư, nhìn thấy những tòa nhà chọc trời của New York, nhìn thấy cung điện của hoàng đế Xê-đa nằm cạnh tượng nữ thần tự do, thấy tháp Eiffel của Pari, thấy những cây cầu ở Venice với những dòng xe chạy nhanh như gió.
Trước khi đến Las Vegas, Tuyết Nhung đã từng nghĩ, trên thế giới có rất nhiều thành phố nổi tiếng đáng để đi, ví như Pari và London cổ kính, hay New York và Thượng Hải hiện đại phồn hoa. Vậy tại sao có nhiều người lại mê mệt thành phố Las Vegas này đến thế nhỉ? Nhưng khi đặt chân đến đây, Tuyết Nhung đã tìm được câu trả lời. Những thành phố nổi tiếng như Pari hay London có vẻ đẹp độc đáo mang phong cách Châu u, ngược lại New York và Thượng Hải lại là tinh hoa của thế giới hiện đại. Trong khi đó, Las Vegas là sự giao thoa giữa hai vẻ đẹp đó, bản thân thành phố lại nằm giữa một vùng sa mạc nóng bỏng, nên đã hình thành một phong cách riêng biệt cho mình. Nếu dùng một từ tiếng Anh để diễn tả phong cách này, thì đó chính là “glamorous”. Bạn có thể dịch từ này thành “quyến rũ” hay “mê đắm lòng người”. Song Tuyết Nhung thấy dịch như thế vẫn chưa đủ để diễn tả được hết sự cuốn hút kỳ lạ của thành phố tuyệt mĩ này.
Cô thực sự không biết nên dịch từ “glamorous” sao cho chính xác nhất. Là “phồn hoa” ư? Không hẳn. Hay là “lộng lẫy vàng son” chăng? Cũng không phải. Thực ra, cô hiểu sở dĩ mình không thể diễn tả hết ý nghĩa từ “glamorous” là vì ở Trung Quốc không có nơi nào, người nào đạt đến mức được gọi là “glamorous”. Ở đây, bạn không thể dùng tiền bạc và phồn hoa để định nghĩa cho từ “glamorous”. Khi đặt chân lên vùng đất “glamorous” này, con người ta sẽ rũ bỏ chiếc áo khoác bức bối của cuộc sống thường nhật, để chìm đắm trong men say của sự hưởng thụ một cách trần trụi, để mặc sức đuổi theo sức mạnh đồng tiền và những dục vọng buông thả, để tìm thấy khoái lạc trong sự mất mát và tuyệt vọng tột cùng. Ở Las Vegas, sức mạnh của đồng tiền đã vượt qua cả nhân tính và lí trí, cũng vượt lên cả những giá trị văn hóa và đạo đức tồn tại bấy lâu nay. Ở đây, tiền là thượng đế. Las Vegas là thành phố của những linh hồn sa ngã, thành phố của tội lỗi. Song chính vì thế mà nó mới xứng với từ “glamorous”, mới khiến cho những kẻ đến đây có được tất cả những gì mình muốn, mới khiến họ sẵn sàng từ bỏ nhân cách của mình, sống phóng túng để đổi lấy thứ gọi là tự do tinh thần, giải phóng tinh thần một cách triệt để.
“Em yêu, em thấy thế nào?” Sau khi xuống xe, Lancer ôm chặt lấy Tuyết Nhung lém lỉnh hỏi.
“Em thấy như thể mình vừa đi du lịch vòng quanh thế giới vậy”.
“Ha ha ha ha!” Hai người cười vang.
“Nhưng tại sao anh lại chọn đến nơi này?” Tuyết Nhung không giấu nổi sự tò mò.
“Em muốn biết vì sao à?” Lancer nói giọng thần bí: “Đợi đến khi chúng ta nghỉ trăng mật xong, em sẽ có đáp án thôi.”
“Ai nghỉ trăng mật với anh? Anh còn dám nói nhảm nữa thì chết với em!” Tuyết Nhung giơ nắm đấm lên dọa. Lancer vội nhảy sang gốc cọ gần đó, giơ hai tay lên trời hét lớn: “Tôi… yêu… Đinh Tuyết Nhung”.
Hai người họ cứ thế vừa đeo ba lô, vừa đánh đánh đấm đấm đùa giỡn đuổi theo nhau đến trước cửa một khác sạn lớn. Lancer kéo Tuyết Nhung vào, rồi thì thầm khe khẽ vào tai cô: “Đây là khách sạn mà chúng mình sẽ ở. Ở đây, chúng mình sẽ trở thành công tử và quý cô thực thụ.”
“Đây là khách sạn gì vậy? Tại sao anh lại đặt một nơi xa xỉ như thế này chứ?” Tuyết Nhung nhìn về phía chiếc cửa xoay lớn bằng kính, đi vào toàn là những khách ăn vận lộng lẫy sang trọng, có vẻ đều là tầng lớp giàu có. Bên ngoài còn có những phục vụ ăn mặc com-lê đen, lễ độ hướng dẫn khách dừng xe trước cửa khách sạn.
Nghe thấy câu hỏi của Tuyết Nhung, Lancer đ


Teya Salat