Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
hật là không đi không?”. Giọng nói đầy mê hoặc của anh lại thì thầm bên tai.
“Tránh ra! Có quỷ mới theo anh lên đỉnh núi ngắm sao?”. Cô ảo não đẩy anh ra rồi nói thêm: “Trời cũng muộn rồi, tôi muốn về nhà ngay lập tức!”.
“Được thôi, vậy tôi sẽ dắt theo con quỷ nhỏ mọn này lên núi ngắm sao!”. Anh liền quay người, nắm chặt lấy cổ tay cô rồi kéo ra khỏi buồng tắm.
Con quỷ nhỏ mọn…
Cô thật sự bó tay với anh, dù cô nói gì, anh cũng có thể đối đáp được hết.
Thế nhưng, cứ để anh kéo đi như vậy, cô thực không cam tâm chút nào, thế là liền yếu ớt phản kháng lại: “Này, tôi muốn về nhà…”
“Em mà còn nói thêm nữa, tôi không ngại bế em ra khỏi đây đâu”.
Lời uy hiếp này quả nhiên hữu hiệu.
Kỷ Ngôn Tắc nắm chặt lấy bàn tay của Viên Nhuận Chi, đi thẳng xuống đại sảnh của nơi đây.
Suốt quãng đường từ căn phòng tầng ba ra đến bãi đỗ xe, Viên Nhuận Chi nhìn thấy rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía mình. Cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc này lạ bắt đầu dâng trào trong lòng, cô bất giác ưỡn thẳng ngực ra hãnh diện.
“Chuyện gì khiến cho em đột nhiên vui vẻ thế?”. Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy dáng vẻ dương dương tự đắc của cô, cảm thấy vô cùng hiếu kì. Lúc nãy rõ ràng vẫn còn tỏ vẻ đòi sống đòi chết quyết không khuất phục, mới có vài phút mà đã thay đổi thái độ nhanh thế. Người phụ nữ này đúng là thay đổi cảm xúc thất thường như thời tiết.
Viên Nhuận Chi khẽ “hưm” một tiếng rồi nói: “Người khác nhìn tôi chẳng khác gì công chúa, đương nhiên là tôi cảm thấy vui vẻ rồi”.
Kỷ Ngôn Tắc bất giác bật cười nói: “Tôi thấy mọi người mỉm cười vì nhìn cái mặt em trông chẳng khác gì đầu heo thì đúng hơn”.
“Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi”.
“Em thử chìa chiếc ngà voi của mình ra tôi xem xem nào”.
“Hưm! Người lớn không chấp nhặt cùng trẻ con!”.
“Duy chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi!”.
Viên Nhuận Chi chán nản lườm anh một cái, xem ra muốn đánh bại tên đại yêu nghiệt Kỷ Ngôn Tắc này bằng lời nói, cô còn phải khổ luyện một thời gian dài nữa mới thành công được.
Đi ra khỏi cửa lớn của sơn trang, rẽ sang phải, có một con đường nhỏ dẫn thẳng lên đỉnh núi. Kỷ Ngôn Tắc thận trọng lái xe, đi lên đến đỉnh phải mất khoảng 10 phút đi đường nữa.
Viên Nhuận Chi đột nhiên sực nhớ đến mấy người đàn ông ngoại quốc mặt áo trắng xuất hiện ở buổi tiệc ban nãy liền quay sang hỏi anh: “Ba người đàn ông ngoại quốc xuất hiện ở buổi tiệc hôm nay là ai thế?”.
Kỷ Ngôn Tắc cau chặt đôi mày, suy ngẫm vài giây rồi bình thản nói: “Khách hàng của Tập đoàn Thiên Vũ”.
“Ổ…” Viên Nhuận Chi kéo dài giọng, gật đầu, sau đó lại hỏi thêm: “Khách hàng của Tập đoàn Thiên Vũ tại sao lại do anh đón tiếp mà không phải Kỷ Vũ Ngang hay chú Bách chứ? Phải chăng anh đã kết bè kết đảng gì ám muội sau lưng Tang tổng?”.
Kỷ Ngôn Tắc liếc xéo cô một cái ánh mắt hiện rõ vẻ bất cần: “Tôi vào Tang thị tuyệt đối một lòng một dạ, còn tại sao tiếp đón ba vị khách kia, đó là vì tôi biết ngôn ngữ của quốc gia họ”.
Thì ra là như vậy!
Viên Nhuận Chi nhìn vào bàn tay, mím chặt môi, nghĩ một hồi lâu rồi lại nói thêm: “Có chuyện này tôi không biết liệu có nên hỏi anh hay không…”
Kỷ Ngôn Tắc khẽ nhíu đôi mày: “Tại sao hôm nay em có nhiều câu hỏi thế? Có điều, tôi nghĩ nếu như hôm nay em không hỏi ra rõ ràng nhất định buổi tối sẽ không ngủ ngon được. Vậy nên cứ hỏi thỏa thích đi!”.
Viên Nhuận Chi lườm anh, ngụ ý: Tại sao anh lại nghĩ cô lắm chuyện như vậy chứ?
“Sau khi ba người đàn ông ngoại quốc giống người Trung Đông kia xuất hiện, Đổng Xuân Thu liền chạy đến bàn chúng tôi rồi nói phải chăng bố anh đã quay về? Thật ra trước đây, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, bố anh hoặc là đã qua đời, hoặc là đã cùng mẹ anh…” Viên Nhuận Chi mới nói được phân nửa, đã thẹn thùng ngần ngại, đưa dấu hiệu “chia xa” rồi lại cúi rụp đầu xuống nhìn tay mình.
Kỷ Ngôn Tắc quay sang nhìn cô, hơi kinh ngạc, nhưng vẫn bình thản nói: “Đều sai cả, bố tôi vẫn còn sống, hơn nữa còn sống rất tốt, chỉ thiếu nước biến thành yêu quái mà thôi. Ông cũng không hề li hôn với mẹ tôi, bởi vì hai người căn bản chưa hề kết hôn”.
Viên Nhuận Chi nhìn anh đầy kinh ngạc: “Vậy anh là con rơi sao?”.
“Theo cách nói của người Trung Quốc thì đúng là vậy”. Nếu như theo cách nói của đảo Barents thì thân phận của anh tương đối hợp pháp.
Cùng là những đứa con rơi, tại sao cách biệt giữa hai người lại lớn đến vậy? Viên Nhuận Chi bất giác cảm thán nhân sinh, tại sao mẹ hoặc dì cô lại không phải là một thiên kim đại tiểu thư nhà giàu có chứ! Đúng là bi phẫn vô song! Những điều tốt đẹp may mắn, đều bị tên đàn ông này chiếm hết rồi.
“Thế bây giờ bố anh đang ở đâu?”.
“Ông ấy đang ở nước ngoài, cũng quen biết với ba vị khách kia, cho nên vào đại tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông ngoại tôi, bố đã nhờ ba vị khách hàng này mang lễ vật chúc mừng đến. Tất cả chỉ có vậy!”. Kỷ Ngôn Tắc cau chặt đôi mày lại. Anh đang nói dối, bởi vì anh không muốn Viên Nhuận Chi biết được chuyện liên quan đến đảo Barents. Không phải anh không yêu thương bố mình mà vì không thể chịu đựng được việc mấ