Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
ứt nó đi không chút do dự.
Tên khốn khiếp này đúng là bị thần kinh, bảo quay về công ty thì cô sẽ về ngay, cần gì phải nói lớn tiếng thế làm cô sợ hãi, may mà không có tiền sử bệnh tim mạch. Chỉ để tâm thầm rủa Kỷ Ngôn Tắc, cô hoàn toàn không ý thức được rằng, không phải Kỷ Ngôn Tắc đang lớn tiếng mà do di động đang để chế độ bật loa ngoài.
Cô dập điện thoại, cau chặt đôi mày, hít một hơi thở sâu rồi đưa trả chiếc di động cho Kỷ Vũ Ngang, ngần ngại nhìn anh mỉm cười rồi nói: “Thật ngại quá, tôi phải quay về công ty đây!” Nói xong, cô liền mở khóa rồi vội vã ngồi vào xe.
Làm anh em họ bao lâu nay, Kỷ Vũ Ngang chưa bao giờ thấy Kỷ Ngôn Tắc đối xử với phụ nữ như thế. Nghĩ vậy, anh bất giác nhìn lại kỹ càng người phụ nữ đang mỉm cười vô cùng đáng yêu nọ. Chiếc xe vừa mới khởi động, anh liền đưa tay ra, khẽ gõ vào cửa kính ô tô. Viên Nhuận Chi hạ cửa sổ xuống, tỏ ra nghi hoặc hỏi: “Kỷ tiên sinh, có chuyện gì thế?”
Anh mỉm cười dịu dàng nói: “Liệu cô có thể nhớ rõ mười một chữ số không?”
“Hả?”Viên Nhuận Chi hoàn toàn mơ hồ.
“138 518 XXX XXX”. Nhanh chóng đọc số di động của mình ra, anh lại nhoẻn miệng cười dặn thêm: “Đi đường cẩn thận!” Nói xong, anh liền quay người đi vào bên trong tòa nhà.
138 518 XXX XXX…
“138 518 XXX XXX”. Viên Nhuận Chi ngây ngô đọc lại từng chữ số một trong dãy mười một chữ số nọ lần nữa, khi nhận ra rằng đây chính là số di động của Kỷ Vũ Ngang, cô bất giác trợn to mắt, một giây sau cô kích động mỉm cười sung sướng. Cô lập tức lấy di động ra định lưu lại số điện thoại này, chợt nhìn thấy bảy cuộc điện thoại nhỡ, mở ra xem, tất cả đều bắt đầu bằng số “138 518…”, có điều của tên Kỷ biến thái đáng ghét kia. Sau ngàn lần nguyền rủa dãy số này, nhập số của Kỷ Vũ Ngang rồi lưu lại, cô mới nhìn chiếc di động, mỉm cười ngốc nghếch, sau đó lái xe trở về công ty.
Gian Tình
“Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở ngay trong tòa nhà NB. La la la la la la, la la la la la la…”
Trên suốt dọc đường lái xe về công ty, Viên Nhuận Chi không ngừng ngân vang khúc ca mùa xuân của mình, không lúc nào ngắt quãng. Trước khi bước vào Bộ phận Thị trường, cô thò đầu vào do thám, chỉ thấy mỗi Hạ Nguyệt Cúc ở bên trong.
Hạ Nguyệt Cúc vừa nhìn thấy cô đã nói: “y da, Kỷ tổng tìm em có việc gấp đấy, chốc chốc lại ra ngoài hỏi em đã về hay chưa!”
Viên Nhuận Chi ngó ngó nghiêng nghiêng, nhận thấy trong phòng làm việc không có ai khác, mới lên tiếng hỏi: “Anh ta đang ở đâu rồi? Chị có biết anh ta tìm em có chuyện gì không ạ?”
Từng lời từng chữ của cô đều hợp tình hợp lí.
Kỷ Ngôn Tắc vẫn nhìn cô bằng ánh mắt bình thản, không nói tiếng nào. Sau vài giây, khi cúi đầu ăn nốt miếng cơm cuối cùng, anh quay người đặt đũa bát vào rổ thu dọn rồi bước nhanh ra khỏi nhà ăn.
Viên Nhuận Chi đưa thức ăn vào miệng, nhìn thấy bóng dáng rời đi của Kỷ Ngôn Tắc, sắc mặt tỏ ra vô cùng ngây ngô. Cô nhồm nhoàm nhai số thức ăn trong miệng, nhớ lại ánh mắt Kỷ Ngôn Tắc nhìn mình, trong sát khí đáng sợ có ẩn giấu đôi chút oán khí. Nếu người nào không biết rõ mọi chuyện còn tưởng rằng cô đã làm chuyện gì có lỗi với anh ta.
Cô bất giác ớn lạnh cả người, vội vã gắp thức ăn lên miệng nhanh chóng giải quyết xong bữa trưa. Sau khi để đũa bát vào rổ thu dọn, mông cô như gắn động cơ, vội vã phóng lên văn phòng.
Khi quay về Bộ phận Thị trường, Hạ Nguyệt Cúc đánh mắt ra hiệu cho cô, Viên Nhuận Chi mang theo trái tim thấp thỏm bất an đi vào trong phòng làm việc. Kỷ Ngôn Tắc đang đứng trước bàn làm việc, không biết đang gọi điện cho ai, tóc mái màu đen phía trước trán che đi một phần đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp. Lúc không nói chuyện, đôi môi anh lúc nào cũng mím chặt lại.
Tuy rằng bát tự của Kỷ Ngôn Tắc không hợp với cô, nhưng nói cho cùng người ta cũng là cấp trên của cô. Sư tỷ tuy rằng thích trêu chọc cô, nhưng thời gian lâu dần, cô cũng học được cách quan sát sắc mặt của người khác. Vào những lúc cấp trên không vui, thái độ có lợi cho bản thân nhất chính là ngoan ngoãn ngậm miệng, không nói lời nào cả.
Cô rón rén chân tay, nhẹ nhàng quay về ngồi trước chiếc bàn máy tính cũ kĩ của mình, vừa mới ngồi xuống thì anh cũng dập máy xuống. Cô giả vờ đặt tay che trước mắt, sau đó đưa mắt lén nhìn qua kẽ hở ngón tay của mình, vừa hay bắt gặp được đôi mắt tràn đầy nộ khí của anh.
Biều hiện trên khuôn mặt Kỷ Ngôn Tắc vô cùng nghiêm nghị. Anh nhìn Viên Nhuận Chi một lúc rồi mới thu ánh mắt lại, giọng nói lạnh nhạt như thường ngày: “Mau theo tôi đến kho!”
“Ồ, dạ được…”. Cô bĩu bĩu môi, nhanh chóng đi theo sau.
Hai người bước ra khỏi phòng làm việc liền nhìn thấy Hạ Nguyệt Cúc đưa tay ra hiệu cho cô, ý muốn nói: “Sao mà giẫm vào trúng đuôi cọp thế?”
Khóe miệng cô khẽ co giật, tiếp đó nhún vai tỏ vẻ vô tội, không biết nói gì. Ai ngờ cô bất giác đâm sầm vào bức tường thịt phía trước. Cô khẽ day chiếc mũi đau đớn, ngước mắt lên nhìn về phía Kỷ Ngôn Tắc đang đi bình thường đột nhiên dừng bước lại. Khuôn mặt anh vẫn l