The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.

tới, chưa quen thuộc lắm với tình hình ở đây. Nhìn thấy chú gấu bông nhỏ hàng ngày mẹ anh ôm hơi bẩn, nên định đưa đến phòng giặt để làm sạch đi. Kết quả lại khiến cho mẹ anh phát bệnh, hơn nữa cô y tá thực tập đó còn bị mẹ anh đè lên giường, dùng sức bóp cổ, suýt chút nữa là ngộp thở mà chết”.
“Tôi thành thật xin lỗi, cô y tá thực tập đó bây giờ thế nào rồi?” Kỷ Vũ Ngang nghe thấy bác sỹ nói vậy, trái tim trong lồng ngực cũng đập thình thịch mãnh liệt.
“Người phải nói xin lỗi là chúng tôi mới đúng, đây là lỗi của chúng tôi. Cô y tá thực tập kia không sao rồi, nhưng lúc này tinh thần của mẹ anh không ổn định lắm, chúng tôi sẽ phải tiêm thuốc trấn tĩnh cho bà, anh vào trong trước rồi bàn thêm”. Bác sỹ Cao mở cửa phòng bệnh ra.
Kỷ Vũ Ngang còn chưa bước vào trong đã nghe thấy tiếng la hét thất thanh vang lên: “Các người cút đi! Nếu như các người dám tới đây, tôi sẽ giết chết hết. Không ai được động đến đứa con của tôi. Cút đi! Cút đi…”
Viên Nhuận Chi theo sát phía sau Kỷ Vũ Ngang. Vừa bướcvào bên trong cô liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đầu tóc rối bù, thân hình gầy guộc đang áp người vào khung cửa sổ. Tay phải bà ôm một chú gấu bông nhỏ màu trắng đã khá bẩn, tay còn lại cầm một ống kim tiêm, giơ về phía hai nam bác sĩ cùng với ba y tá rồi thét lớn: “Các người còn dám tới gần tôi sẽ giết hết. Giết chết hết các người!”
Bác sĩ và y tá thấy Kỷ Vũ Ngang đến, tất cả đều đứng dẹp sang một bên.
Kỷ Vũ Ngang thận trọng đi về chỗ người mẹ của mình, bà Trang Vân Hà, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Vân Hà, là anh đây, Bình Viễn đây!”
Trang Vân Hà vừa nhìn thấy Kỷ Vũ Ngang đến lập tức thả ống kim tiêm trong tay ra. Bà mở to mắt nhìn thấy Kỷ Vũ Ngang bước tới, hoảng hốt ôm chặt lấy rồi bật khóc thành tiếng: “Viễn, anh vừa đi cái là bọn họ lại định cướp Vũ Ngang của chúng ta. Em nhất định không để bọn họ cướp đi Vũ Ngang đi, em sẽ giết chết hết bọn họ!”
Kỷ Vũ Ngang ôm chặt lấy mẹ, khẽ khàng vỗ phần lưng của bà rồi nói: “Có anh ở đây, bọn họ không dám cướp Vũ Ngang đi đâu. Vũ Ngang vẫn luôn ở bên cạnh em đấy thôi, mãi mãi ở cạnh bên em, không một ai dám cướp thằng bé đi đâu!”
Viên Nhuận Chi há hốc miệng nhìn về phía Kỷ Vũ Ngang, sau đó lại nhìn người phụ nữ trung niên thân hình gầy guộc đang nằm gọn trong vòng tay của anh, cảm thấy chẳng hiểu tình huống lúc này ra sao.
Bây giờ đang xảy ra chuyện gì thế? Tại sao bản thân cô lại có cảm giác đang xem một bộ phim tình yêu khổ sở của Hồng Kông? Kỷ đẹp trai tại sao lại xưng mình là “Bình Viễn”? Người phụ nữ kia tại sao cũng ôm lấy anh rồi gọi là “Viễn”? Lại còn nói là có người muốn cướp đi đứa con của họ -Vũ Ngang? Kỷ đẹp trai không phải chính là Kỷ Vũ Ngang sao?
Bỗng nhiên, cô sực nhớ lại lời nói của bác sỹ khi nãy, bất giác vỗ nhẹ lên đầu, bây giờ cô đã biết người phụ nữ này là ai. Cô mím chặt môi, nhìn Kỷ Vũ Ngang bằng đôi mắt thương xót.
Đúng lúc này, ánh nắng mặt trời bên ngoài luồn qua tấm rèm tràn vào trong phòng, anh ôm chặt lấy người mẹ của mình. Hai người trông giống như đang tắm nắng, lại giống như đôi tình nhân ngọt ngào, ấm áp, khiến cô có cảm giác xót thương khó diễn tả bằng lời.
Kỷ Vũ Ngang đỡ mẹ mình ngồi lại trên chiếc giường, dỗ dành bà nằm xuống. Y tá cầm theo mũi thuốc an thần đã chuẩn bị trước đó bước vào phòng, Trang Vân Hà vừa nhìn thấy mũi tiêm, lập tức bật người ra khỏi giường, chỉ vào y tá rồi nói: “Mày định làm cái gì? Viễn đang ở đây, tao không sợ chúng mày đâu?”
Kỷ Vũ Ngang ôm chặt lấy mẹ mình, dịu dàng nói: “Vân Hà, bọn họ không phải là người xấu, họ đều là bác sỹ và y tá, em mau nhìn y phục họ mặc trên người kìa, đều là màu trắng cả. Em đang bị ốm, cho nên phải tiêm thuốc!”
Trang Vân Hà đưa mắt nhìn quanh về phía Viên Nhuận Chi, nhìn thấy chiếc áo phông, quần soóc bò của cô, lập tức trợn tròn mắt lên, chỉ vào cô rồi thét lên đầy kích động: “Y phục cô kia đâu phải là màu trắng? Cô ta nhất định là người xấu, muốn đến đây cướp đi Vũ Ngang của chúng ta!”
Bỗng nhiên bị Trang Vân Hà chỉ trỏ, Viên Nhuận Chi cảm thấy vô cùng kinh hãi, biết trước như vậy cô đã khoác tấm áo trắng bên ngoài rồi mới vào. Bây giờ đi ra ngoài mặc chắc vẫn còn kịp, thế là cô liền quay người bước đi.
Lúc này, giọng nói trầm ồm, dịu dàng của Kỷ Vũ Ngang lại vang lên: “Vân Hà, cô ấy không phải là người xấu, cô ấy là nhà cung cấp vật liệu cho anh, nghe nói em bị bệnh nên cũng đi theo sang đây thăm em”.
Viên Nhuận Chi nghe thấy lời này, lập tức quay người lại rồi bước tới trước giường: “Cô là Vân Hà đúng không? Xin chào, Kỷ tiên sinh chính là khách hàng VIP của công ty chúng tôi. Nghe nói hai người mới sinh được một em bé vừa đẹp trai vừa đáng yêu, cho nên tiện đường qua đây ghé thăm cô với em bé. Em bé của cô tên là Vũ Ngang đúng không? Đó là một cái tên rất hay, khí chất tuyệt vời, sau này lớn lên nhất định là một anh chàng đẹp trai, khiến bao cô gái phải chết mê chết mệt”.
Kỷ Vũ Ngang kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Viên Nhuận Chi, đôi mắt trong sáng của cô đang ra hiệu cùng anh.
Trang Vân Hà nghe thấy lời tán tụng c