Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
n Tắc, ngốc nghếch lên tiếng: “Tiểu nương tử, “anh” tới đây!” Sau đó, cô xông về phía anh, ôm chặt lấy khuôn ngực anh không chịu buông.
Chiếc xe sắp sửa tiến tới địa chỉ mà Kỷ Ngôn Tắc nói, chính là một trong những tiểu khu cao cấp nhất, danh tiếng nhất trong thành phố này.
Triệu Dạ Quần với Lưu Tiến Tiền bất giác than thở, thật không ngờ tên tiểu tử này đích thực là một trong những người đàn ông đạt tiêu chuẩn 3C. Hai người đỡ Kỷ Ngôn Tắc xuống khỏi xe, người bảo vệ thấy Kỷ Ngôn Tắc quay về, liền chủ động giúp bọn Triệu Dạ Quần đỡ anh vào thang máy.
Kỷ Ngôn Tắc xuống xe, Viên Nhuận Chi vốn dĩ đang dựa vào người anh, bỗng chốc mất đi điểm tựa, ngã ra chiếc ghế sau của taxi. Cô ngờ nghệch ngẩng cái đẩu u mê của mình lên, loáng thoáng nghe thấy hai từ của người lái xe “Tới rồi”, sau đó lại nhìn thấy bóng người ở bên ngoài, cô liền lẩm bẩm nói: “Tiểu Dạ Ca, anh đúng là quá xấu xa, đến nhà rồi, cũng không thèm gọi em…”
Cô mở cửa xe ra, đi theo ba bóng dáng quen thuộc phía trước, loạng chà loạng choạng bước vào thang máy. Lưu Tiến Tiền nhìn thấy cô đi theo vào thang máy, bất giác lên tiếng: “Chi Chi, em không ở trong taxi đợi bọn anh, đi theo vào đây làm cái gì?”
Viên Nhuận Chi đưa tay gãi chiếc đầu u mê của mình, tựa vào thành thang máy mệt mỏi lên tiếng, giọng nói lè nhè khó nghe: “Buồn ngủ quá, em muốn đi ngủ!”
Triệu Dạ Quần nói: “Đi theo vào cũng hay, một mình ở trong taxi tôi cũng không yên tâm. Con nha đầu này hôm nay không bình thường, mọi khi uống rượu luôn biết cách kiềm chế, chưa bao giờ nhìn thấy bị say tới mức độ này”.
Cùng với tiếng “Tinh” báo hiệu, cuối cùng mấy người họ đã tới được chỗ ở của Kỷ Ngôn Tắc.
Triệu Dạ Quần lần mò túi quần của Kỷ Ngôn Tắc một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy chìa khóa. Anh mở cửa ra, cùng Lưu Tiến Tiền đỡ anh vào trong nhà.
Viên Nhuận Chi bước vào phòng khách, nhìn thấy sofa một cái là nằm ngay lên trên, ôm mấy chiếc gối rồi chìm vào giấc ngủ.
Đợi sau khi Triệu Dạ Quần với Lưu Tiến Tiền sắp xếp xong cho Kỷ Ngôn Tắc, đi ra gọi cô kiểu gì cũng không thấy tỉnh lại.
Triệu Dạ Quần liền nói: “Thôi bỏ đi, cứ để cô ấy ngủ ở đấy. Ngày mai tỉnh dậy, cô nhóc sẽ tự biết quay về nhà thôi”.
Lưu Tiến Tiền tỏ ra nghi ngại: “Hai người này đều đã say rượu rồi, ngộ nhỡ…”
“Chính cậu cũng đã nói hai người này say bí tỉ, đã say thế rồi còn làm ăn được gì nữa chứ. Đi thôi!” Triệu Dạ Quần kéo Lưu Tiến Tiền rời khỏi nhà của Kỷ Ngôn Tắc.
Triệu Dạ Quần cùng Lưu Tiến Tiền chưa đi được bao lâu, lần mò trong bóng đêm, Viên Nhuận Chi ngã lăn từ trên ghế sofa xuống đất.
“y da…”. Cô lồm cồm bò trên mặt đất, rên lên đầy đau đớn.
Đầu đau như búa bổ, đôi mắt vừa khô vừa nhức, cô miễn cưỡng mở ra, mơ màng, mệt mỏi đấm trả chiếc sofa khiến cô ngã xuống đất, sau đó chống người xiên xiên vẹo vẹo đứng dậy.
Cô không muốn ngủ trên sofa, cô muốn quay về phòng ngủ, đó là chiếc giường King Size mà cô phải mất rất nhiều tiền mua về.
Cô gãi đầu vuốt tai, mắt mũi kèm nhèm, mò mẫm tìm phòng ngủ trong bóng đêm.
Hôm nay chẳng qua uống có chút rượu, tại sao phòng khách lại trở nên rộng rãi hơn, lắp đặt thêm biết bao nhiêu thứ đồ xa xỉ?
Cô bật cười ngô nghê rồi nói: “Nằm mơ sướng quá, nhà có thể rộng rãi hơn, cũng không mất tiền lắp đặt, trang trí…”
Cánh cửa trước mặt đang khẽ hé, bên trong le lói ánh đèn, cô lề rề bước vào trong. Khi nhìn thấy chiếc giường King Size đặt giữa trung tâm phòng, cô liền nhắm mắt lại, xông thẳng lên giường.
Kỷ Ngôn Tắc đang ngủ say sưa, ngon lành. Trong mê man, đột nhiên cảm thấy chiếc giường bật nảy lên, anh cau chặt đôi mày đầy phiền não, lật người qua rồi tiếp tục ngủ.
Vài giây sau, anh liền ôm chiếc chăn mỏng mùa hè đang dần bị ai đó kéo mất. Anh nhắm chặt mắt, đôi mày nhíu chặt, kéo mạnh tấm chăn mỏng, sau cùng vẫn chẳng thể nào địch lại nổi sức mạnh bất minh kia, cả chiếc chăn bị cướp mất một cách trắng trợn.
Đột nhiên trợn trừng mắt ra, anh dùng đôi mắt rừng rực lửa hận nhìn về động vật lai lịch bất minh đang cuộn trong chiếc chăn của mình.
“Tao không cần biết mày là thứ gì, tốt nhất là mau cút đi, nếu không đừng trách tao vô tình vứt mày ra ngoài ban công đấy!” Anh nỗ lực nói hết câu, phẫn nộ đoạt lại chiếc chăn, sau đó nhìn thấy một người phụ nữ đang cuộn tròn trong đó.
Anh đưa tay sờ lên chiếc đầu đau nhức của mình, nhìn lại người phụ nữ nằm cạnh bên mình một lần nữa.
Là cuộc đời anh quá thất bại hay quá thèm khát do lâu ngày kìm nén? Không ngờ sau khi say còn mang theo một người phụ nữ lạ lẫm về nhà. Trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khó chịu vô ngần, anh đưa chân ra đạp mạnh một phát vào người phụ nữ đó, sau đó thét lớn: “Mau cút đi cho tôi!”
Viên Nhuận Chi một lần nữa ngã lăn xuống đất, nhưng điều khác biệt lần này chính là lần ngã này đau hơn, mạnh hơn.
Cô hoa mày chóng mặt chống người dậy, muốn nhìn xem rốt cuộc là tên yêu nghiệt nào đang nằm trên chiếc giường của mình, dám to gan lớn mật đến mức đạp thẳng vào chiếc mông quý giá của cô.
Cô đưa tay sờ vào chiếc mông bị đạp rất đau, n