Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Mối Lương Duyên Trời Đánh

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

ang mỉm cười đáp: “Người em họ thân yêu, đừng kích động quá thế. Còn gần một tháng nữa là tới đại thọ lần thứ tám mươi của ông nội rồi. Tôi rất mong chờ cậu đưa người bạn gái của mình về nhà, cũng hy vọng cô ấy sẽ không bỏ chạy mất dép. Nói cho cùng đó cũng là một người con gái thẳng thắn lại đáng yêu, những ngưởi theo đuổi cô ấy chắc nhiều lắm”.
Sắc mặt Kỷ Ngôn Tắc hơi biến đổi, nhưng chỉ một giây sau lại khôi phục lại trạng thái bình thường. “Vốn dĩ là ông trời sắp đặt cho tôi thì nhất định sẽ là của tôi, không phải của tôi thì có theo đuổi, bám riết cũng vô ích”.
“Thật sự cũng chỉ còn có một tháng nữa thôi đấy, cậu phải cố gắng lên!” Kỷ Vũ Ngang vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh nhạt lúc nãy, vỗ nhẹ lên bờ vai của Kỷ Ngôn Tắc, sau đó quay người mở căn phòng bước ra phòng, rồi lại dừng chân nói thêm: “Đối xử với phụ nữ không thể nào giống như đánh thái cực quyền được, mượn lực đỡ lực, như vậy chỉ càng đẩy cô ấy ra xa mình hơn thôi”. Nói xong, bóng dáng anh nhanh chóng biến mất khỏi thềm cửa, để lại một mình Kỷ Ngôn Tắc đứng đó mỉm cười đầy mệt mỏi.
Đứng dưới vòi hoa sen, dòng nước lạnh giá không ngừng chảy từ trên đỉnh đầu xuống, Kỷ Ngôn Tắc từ từ ngước đầu lên, để cho nước xả vào khuôn mặt mình.
Lời nói nói của Kỷ Vũ Ngang không ngừng vang vọng bên tai anh, trái tim dường như bị ai đó bóp nghẹt, đầu óc rối loạn, càng nghĩ lại càng cảm thấy phiền não. Anh đưa tay vuốt số nước đọng trên khuôn mặt, vơ lấy khăn tắm lau qua loa vài nhát rồi đi ra.
Bước ra khỏi buồng tắm, anh nhìn vào bảng đánh giá trên bàn, ba từ “Viên Nhuận Chi” nhanh chóng đập vào mắt. Số điểm của hai cuộc thi hôm qua, hôm nay đều bị không điểm, có lẽ cũng chỉ có một mình cô có thể làm được thôi.
Tất cả những gì có thể làm cho cô, anh đều làm hết cả rồi, anh thật sự không biết còn có thể làm gì hơn nữa.
Ngày mai vẫn còn một trận War Game cuối cùng, rốt cuộc phải làm như thế nào thì mới có thể để cho cô không những thuận lợi vượt qua mà còn có thể lấy lại thành tích của hai hạng mục thi đấu trước?
Anh không hiểu đã trúng phải bùa chú gì, còn người yểm bùa chính là cô, kể từ giây phút cô đùng đùng xông vào kí túc xá, nhảy xổ lên người anh, tấm bùa chú đó đã bắt đầu công hiệu.
Nhìn vào bảng đánh giá kia, anh ngây người đi một hồi lâu, hồi tưởng lại cái ngày chiếc quần lót của anh bị bạn cùng phòng đánh rơi…
Tại sao chuyện đã xảy ra nhiều năm như vậy, anh và cô vẫn giống hệt như năm xưa…là hai con nhím ngay cả khi ôm nhau vào lòng cũng tấn công lẫn nhau…
Bỗng nhiên, tiếng chuông di động bỗng vang lên, anh lập tức cau chặt đôi mày.
Anh liếc mắt qua cái tên hiển thị trên màn hình, do dự một lúc lâu, sau cùng vẫn cứ nhấc máy: “A lô?”
“Nhìn thấy bố mình gọi điện tới mà còn phải suy nghĩ một hồi lâu mới nhấc sao?” Giọng nói của nam giới âm trầm mà nghiêm nghị, phát âm tiếng trung cũng không chuẩn cho lắm, nhưng lại toát ra sự nghiêm túc không thể phớt lờ.
“Con vừa mới từ buồng tắm ra”. Anh đưa tay chống lên chiếc đầu đang đau nhức của mình.
“Nick, rốt cuộc con còn muốn trốn bên mẹ con bao lâu nữa? Lẽ nào đảo Barents lại khiến cho con cảm thấy khó chịu vậy sao?”
“Phụ thân đại nhân, không phải như bố vẫn nghĩ đâu!”
“Mẹ con nói với bố là, đại thọ của ông ngoại tháng sau, con sẽ đưa bạn gái về ra mắt nhà họ Kỷ?”
Kỷ Ngôn Tắc nín lặng hơi thở, vốn dĩ định im lặng không nói gì, nhưng sau khi im lặng một phút đồng hồ, cuối cùng anh cũng đành lên tiếng: “Đúng vậy, thưa phụ thân đại nhân".
“Nick, con đúng là quá hỗn xược. Vậy còn Flahe Sarah thì sao? Con có biết làm như vậy có nghĩa gì không? Con đã lựa chọn vứt bỏ đảo Barents có biết không? Con vứt bỏ huyết thống tôn quý của mình sao? Con có biết hậu quả của việc này là gì không?” Giọng nói oai nghiêm lại vang lên lần nữa.
Kỷ Ngôn Tắc im lặng một hồi sau cùng không kìm nén được mà cãi lại: “Cái đó không bị coi là vứt bỏ, nhiều lắm cũng chỉ coi là từ bỏ thôi. Bố không từ bỏ huyết thống tôn quý của mình, nhưng bố đã từ bỏ mẹ, không phải sao? Flahe Sarah trông như thế nào con hoàn toàn không biết, lẽ nào người trên đảo Barents đều thích lấy một người phụ nữ xa lạ nào đó về làm vợ mình hay sao? Con đã trưởng thành và có quyền lựa chọn của riêng mình, hy vọng phụ thân đại nhân tôn quý, người có thể tôn trọng lựa chọn của con trai mình một chút được không?”






Chân Tâm
Vào bữa ăn mừng buổi tối, vì có việc nên Kỷ Vũ Ngang đi trước. Trước khi đi vẫn không quên an ủi Viên Nhuận Chi, muốn cô chơi vui vẻ một chút.
Viên Nhuận Chi mỉm cười thay cho lời đồng ý.
Bên bàn rượu, mọi người quậy tới bến. Mấy người Triệu Dạ Quần rất biết cách chơi đùa, sau khi cơm no rượu say, vẫn không chịu buông tha Kỷ Ngôn Tắc, từ khách sạn lại chạy thẳng tới phòng hát karaoke, tiếp tục bắt anh uống rượu.
Những người làm ngành này, nếu như muốn uống tận hứng thì chí ít phải khiến một vài người say bét nhè thì mới có thể dừng lại được, Kỷ Ngôn Tắc đương nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu của họ.
“Cầm thú, mau bỏ ngay


XtGem Forum catalog