Tác giả: Trùng Tiểu Biển
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.
Ta đang vui vẻ lắng nghe, bỗng dưng vỗ bàn đứng dậy, phút chốc cầm một cái đùi gà lên chạy tới trước mặt ông nội, dí đùi gà đến sát miệng ông: “Xin hỏi ông nội, ý niệm nào trong đầu đã thúc đẩy ông đưa ra quyết định này?”
Mọi người ngồi trong bàn ăn được sắp xếp vị trí theo bối phận, ba ta được xếp vào góc tối nhất, cách ông nội rất xa. Khi ta đưa microphone tới gần, toàn trường lặng ngắt như tờ.
Ta liếc mắt nhìn sắc mặt của mẹ, lần này bà lại vô cùng lạc quan vui vẻ.
Ông nội không hổ là người giàu kinh nghiệm, không giận mà uy, “Đang có khách, về chỗ ngồi xuống.”
Ta lắc đầu, quyết định để lại cho người kia một chút mặt mũi, nhẹ nhàng kề sát bên tai ông nói: “Ông nội, ông không nói sẽ làm anh ấy mất mặt!”
“Đàn ông là phải dựa vào tướng mạo!” Âm thanh rất to, có thể nói là rung trời chuyển đất!
Ách, ta nhún vai, vẻ mặt vô tội, “Thế nhưng sự thật là anh ấy có ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái gì lắm đâu!”
“Hừm!” Ông xì một tiếng rõ to, sau đó nói: “Cục đất trong lò sát sinh, mỗi ngày có thể mổ trên trăm cái đầu heo.”
Cục đất… Ta nhướng mi, cười hắc hắc, “Ông nội, nhu cầu thịt heo trong tiệm bánh bao nhà chúng cháu một ngày đêm cũng cần đến hơn mười cân.”
“Cái đó khác.”
“Ủa? Xin hỏi ông nội, vậy là vì sự nghiệp nuôi heo của nhà chú Tam thịnh vượng phát đạt sao?”
“Ngồi xuống!”
Ta nheo mắt, vẫn cứ cười, “Ông nội đừng giận.” Sau đó, ta đặt cái đùi gà vào chén của ông, “Mời ông ăn.” Ta cả gan làm loạn, đưa tay lên săn sóc, lau lau vết dơ trên mặt ông nội, ra vẻ hiếu kỳ, “Chú Tam không có con gái sao?”
“Về chỗ, ngồi xuống ăn!”
Ta vô cùng thân thiết giúp ông nội vuốt thẳng lại mái tọc bạc thưa thớt của ông, rồi cười: “Tuy rằng cháu có bằng cấp, nhưng lại chưa từng nghiên cứu về lịch sử phát triển của heo thịt!”
“Không cần giải thích!”
Ta lấy một cái ghế đến ngồi bên cạnh ông, rồi gắp cho ông một ít rau, “Vậy chúng ta cần lý giải vấn đề lịch sử nào ạ?”
“Tùy.”
“Hắc, ông nội, ông có biết người đầu tiên thống nhất đất nước trong lịch sử là thuộc triều đại nào không?” Ta tiếp tục cười đến hoa xuân xán lạn, xua tan cả bầu không khí nặng nề vừa rồi.
“Triều Tần.” Đột nhiên toàn thân hứng thú không nhịn được.
“Câu trả lời hoàn toàn chính xác, ông được cộng mười điểm!” Ta lại cầm cái đùi gà trong chén của ông nội lên, “Vậy nữ hoàng tế đầu tiên là ai?”
“Võ Tắc Thiên.”
“Trả lời chính xác, lại cộng mười điểm! Ông nội, ông phải đeo thêm cái kính vào rồi đó!” Ta tiếc hận nói, “Hoàng triều phong kiến cuối cùng là triều nào?”
“Thanh triều.”
“Trả lời chính xác!” Mấy câu trôi qua, ta cười cười nhìn cái tên đồ tể kia, “Ôi chao! Hỏi anh một câu đơn giản thôi nha, vị hoàng đế thứ ba của Đường Triều tên là gì?”
“Ách… Đường… Đường…”
Ta phút chốc thu hồi vẻ tươi cười, “Đường? Người ta họ Lý nha!” Sau đó vẻ mặt giống như địa hình gợn sóng gập ghềnh, “Rất rõ ràng, tôi với anh, chúng ta bất đồng ngôn ngữ.”
“…” Toàn bộ bàn ăn nhốn nháo.
Ta lại tiếp tục cười, “Mọi người ăn tiếp đi!”
“…”
“…”
***
Trên xe lửa trở về, nỗi nhớ nhà của ta dâng lên.
Xuống xe chưa được bao lâu, ta chạy thẳng đến nhà Nghiêm Tử Tụng, chẳng thấy mệt chút nào.
Nhưng gian nhà lại vắng vẻ, gõ cửa cũng không ai trả lời. Tâm tình như hoa tươi nở rộ nhất thời điêu linh. Đợi một hồi lâu, suy nghĩ nát óc mới phát hiện, hóa ra mình không hề có cách nào liên lạc với Nghiêm Tử Tụng. Con bà nó chứ, tên này rốt cuộc đã chạy đi đâu?
Mãi cho đến trước ngày khai giảng, ta cũng không gặp được Nghiêm Tử Tụng.
Trước khai giảng một ngày, ta đột nhiên nhận được một món quà. Sau khi ký nhận bưu kiện, ta kiểm tra thì đó là một cái hộp nhỏ rất tinh xảo. Mở hộp ra, nằm lẳng lặng bên trong là một chiếc lắc tay bạch kim, kiểu dáng rất xinh đẹp sang trọng.
Bên trong còn có một tờ giấy nhỏ mang theo nét chữ hoàn toàn xa lạ.
“Năm mới vui vẻ”
Ký tên: Tử Tụng.
Oh my hero!
Cảm giác đầu tiên của ta chính là: chỉ có hai từ, sao lại khó đọc thế này.
Cảm giác thứ hai là: Nghiêm Tử Tụng, anh chạy đi đâu rồi hả, kết quả người nhớ anh lại là em.
Sau đó, ta nhấc nó lên cầm trong tay, hứng thú rã rời.
Nhớ anh quá, Nghiêm Tử Tụng.
Hành lý của ta luôn không nhiều, giỏi lắm cũng chỉ có vài bộ quần áo.
Trường học khai giảng, hôm nay để tiện cho học sinh đã khai thông một chuyến tàu đặc biệt. Cho nên chỉ cần mang hành lý đến địa điểm xác định rồi lên xe là ok. Chỉ có điều, Nghiêm Tử Tụng này, anh dùng tiền mua lắc tay cho em, không bằng mua một cái điện thoại di động cho mình đi. Làm hại em bây giờ chẳng thể nào liên lạc với anh được.
Bây giờ ngẫm lại, ta cũng không phải là loại nữ sinh đeo bám người khác. Ngoại trừ làm cơm cho hắn, trò chuyện vài câu, đa số thời gian chúng ta đều ở trong phòng hắn, mạnh ai nấy làm việc của mình.
Trên chuyến xe trở về trường, ta giơ ngón tay lên tính toán. Số lần Nghiêm Tử Tụng chủ động, chỉ duy nhất có lần này thôi, không ôm ấp, không tươi cười, cũng chẳng có biểu hiện