Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/762 lượt.

hích.
Lúc này xe đã tới khách sạn.
Ngón tay Cố Phi Trần nắm lại, giám đốc Vương đã xuống xe mở cửa trước. Anh ra khỏi xe, nhét di động vào túi một cách tự nhiên, rồi nói với Giám đốc Vương: “Anh đi chuẩn bị trước, tôi thay quần áo, tiệc cứ bắt đầu theo đúng kế hoạch.”
“Vâng.” Giám đốc Vương trả lời, rồi lại nói với thư ký ở bên cạnh: “Judy, cô dẫn tổng giám đốc Cố về phòng, đợi một lát rồi đưa tổng giám đốc quay lại đây.:
Judy cầm chìa khóa phòng, cô gật đầu, đang chuẩn bị đi trước dẫn đường, thì bị Cố Phi Trần từ chối khéo: “Không phải phiền như vậy, tự tôi lên gác cũng được.”
“Judy là người được chọn làm bạn dự tiệc cùng tổng giám đốc.” Giám đốc Vương vội vàng giải thích.
“Tối nay tôi không cần bạn dự tiệc cùng.” Cố Phi Trần khẽ từ chối, rồi quay sang họ lấy chìa khóa, trước khi lên gác còn quay lại gật đầu nói với nữ thư ký đang ngây ra: “Vất cả cho cô rồi.”
Judy vốn đã chuẩn bị sẵn cho việc tháp tùng Cố Phi Trần tham dự tiệc kỷ niệm hàng năm của công ty, nên lễ phục cũng được lựa chọn kỹ lưỡng, giờ toàn bộ kế hoạch bị thay đổi, Judy không khỏi ngượng ngùng, vẻ mặt có phần kém tự nhiên, nhưng cũng chỉ đành nói khẽ: “Cố tổng khách khí rồi, đây đều là việc tôi nên làm.”
Bước vào phòng, Cố Phi Trần mới lôi điện thoại ra, rồi bấm máy.
Đối phương nhấc máy rất nhanh, có chút nằm ngoài dự tính của anh.
“Không phải em đang tắm sao?” anh bước đến bên tấm kính khổng lồ gắn sát mặt sàn, độ cao 30 tầng, nhìn xuống chỉ thấy xe cộ qua lại cuồn cuộn tạo thành những vệt đen sẫm, di chuyển về phía trước với tốc độ chầm chậm.
Đèn đường đã sáng, ánh sáng của đủ loại đèn nhấp nháy làm sáng rực bóng đêm đang dần buông xuống.
“Đang đợi ảnh tự chụp của anh.” Giọng Tần Hoan có chút mông lung xa vời, nhưng dường như tâm trạng đang rất vui, nên âm thanh phía sau như đang nhảy múa.
Như chịu ảnh hưởng từ cô, anh cũng thấy cơ thể được thả lỏng, không nín được cười bảo: “Hai tấm đổi lấy một được không?”
“Cái gì?” Tần Hoan tỏ ý ngạc nhiên trách tội trong điện thoại: “Anh đúng là đồ gian thương.”
“Đấy vẫn còn là giá hữu nghị.” Qua bóng phản chiếu trên tấm kính, anh nhìn thấy mình đang khẽ nhếch môi, rồi từ tốn nói: “Tấm ban nãy cũng đẹp, anh chỉ coi là tiền đặt cọc thôi.”
“Anh quá đáng, vừa nãy anh không nói vậy.”
“Anh đang thay đổi ý định, với thói quen của anh thì em chỉ có một phút để suy nghĩ.”
Anh bước tới giường, chỉ nghe thấy cô oán trách trong điện thoại: “Kinh doanh cũng anh có mà lỗ vốn, đã thế em phải được yêu cầu nội dung trong tấm ảnh.”
“Em nói đi”
“Anh chắc chắn sẽ đáp ứng được chứ?”
“Ừm.”
“Em muốn... chụp ảnh khỏa thân.” m thanh vừa dứt, cô đã không nhịn nổi cười to thành tiếng, cười như tiểu hồ ly thực hiện được gian kế.
Cố Phi Trần quả nhiên ngây ra, rồi bình tĩnh bình luận: “Em đúng là ngày càng bạo gan.”
Trò đùa trần trụi như vậy, nếu không phải cô mà là người phụ nữ khác nói với anh điều này, chắc hẳn anh nghi ngờ dụng ý của nó.
Nhưng cô lại khác.
Có lúc cô thật sự giống như đứa trẻ, thế giới của cô chưa bị nhuốm bụi trần, được nuôi dưỡng một cách vô cùng thuần khiết.
Nên cô cười rất đắc ý, anh thì chỉ biết bóp bóp trán, lúc sau mới cảnh cáo cô: “Lần sau những lời thế này chỉ được phép nói với anh thôi đó.”
“Thì đương nhiên rồi, ngoài anh ra em còn biết nói với ai?” Cô nói với giọng rất tự nhiên, rồi lại cười hi hi thúc giục anh: “Nhanh lên, không được phép ỳ ra.”
Anh đang không biết phải làm sao, thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Nhìn thấy giờ tiệc sắp bắt đầu, anh bèn lấy trong valy ra bộ vest đen, vừa đi ra ngoài vừa nói với cô: “Có người tới, anh gọi lại cho em sau.”
Cô tỏ vẻ không hài lòng, lầm bầm vài tiếng rất nhỏ, cuối cùng ngắt điện thoại với vẻ ấm ức.
Cố Phi Trần mặc áo khoác vào rồi mới ra cửa, sau khi mở cửa ra, anh lại đứng ngây ra.
Người đứng đợi ngoài cửa, dường như đã có chút sốt ruột, trên mặt lại không giấu được nụ cười, nũng nịu trách móc: “Sao mãi anh mới chịu mở cửa?” Nói rồi luồn qua người anh chui tọt vào trong phòng, ngó nghiêng một hôi rồi mới nói: “Em còn tưởng anh đang giấu cô nào trong phòng cơ.”
Cố Phi Trần quay người lại, không nói được câu nào, chỉ mặc cho người khác “không mời mà đến” mặc nhiên ngó qua ngó lại, còn anh chỉ đóng cửa lại, một lúc sau mới khẽ nhếch môi cười hỏi: “Thế nào?”
“Còn tạm được, tạm thời chưa phát hiện có điểm nào đáng ngờ.” Tần Hoan chắp hai tay ra phía sau, xoay mấy vòng tại chỗ, cuối cùng đứng đối mặt với anh, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn, như thể có những lớp sóng đang trào dâng trong đáy mắt, nhìn anh một lượt từ đầu xuống chân, rồi mới nở nụ cười ngọt ngào, nghiêng nghiêng đầu hỏi: “Ảnh của em đâu?”
Cố Phi Trần khẽ nhướn mày, bước nhanh tới trước mặt cô, khẽ giơ tay ra ôm gọn cô vào lòng, chăm chú nhìn nụ cười ngọt ngào của cô, từ đầu tới cuối rồi khẽ nói: “Đột nhiên xuất hiện, thật là bất ngờ lớn.”
Khuôn mặt cô vẫn còn bụi bặm, nhưng đôi mắt lại sáng như sao, dựa vào người anh cười sung sướng: “Có thật làm anh bất ngờ không?”
“Ừ, bất