The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/757 lượt.

br>“Thế cậu ấy với con thì sao?”
“Anh ấy với con?” cô nghĩ một lát rồi cười nói: “Anh ấy rất tốt với con.”
“Thế thì tốt.” Tiếng mẹ cô vang lại từ bên kia bờ đại dương, xuyên qua bóng đêm dày đặc, trở nên rất rõ ràng: “Ở chỗ con đã rất muộn rồi, con ngủ sớm đi.






Cố Phi Trần về tới nhà đã là gần sáng, bước lên tầng hai, anh theo thói quen khẽ dừng lại một lát trước cửa phòng ở đoạn rẽ ngoặt.
Kết quả người trong phòng như có linh cảm, “Tách” một tiếng đã thấy mở cửa ra trước mặt anh.
“Muộn thế này rồi.” Anh hơi bất ngờ, không khỏi giơ tay xem đồng hồ, nhưng thấy Tần Hoan mặc váy ngủ, chân trần bước trên thảm, lúc này đang khẽ dựa vào cửa nhìn anh cười vui vẻ, chẳng thấy có chút buồn ngủ nào.
Cô hình như vừa tắm xong, tóc còn đang ướt, rũ xuống vai, tỏa ra ánh sáng như chất lụa đen tuyền. Anh trong phút chốc không thể kiếm chế được giơ tay xoa đầu cô nói: “Đang làm gì vậy?”
“Em đợi anh.” Cô trả lời tự nhiên, đôi mắt cong như vầng trăng non, lúm đồng tiền ở khóe môi lúc ẩn lúc hiện.
“A...” Cô lúc này mới giật mình, lấy tay che ngực, nhưng khuôn mặt không khỏi lộ vẻ ngượng ngùng, Cố Phi Trần lại chậm rãi bổ sung nửa câu còn lại: “...cho dù chẳng có gì đáng nhìn.”
Cô ngây ra, lúc này mới hiểu ngụ ý của anh, không khỏi tức điên lên, liền vừa đẩy vừa ẩn anh ra khỏi phòng, cố tình không để ý tới nụ cười trong đáy mắt anh, cô hừm một tiếng thật nặng, như thể vẫn chưa hết tức, bèn thể hiện một cách giận dữ: “Sau này trừ khi anh cầu xin em mặc, thì em mới xem xét có mặc cho anh xem không.”
“Đợi đấy.” Người đàn ông bên ngoài cửa cười khùng khục, nhưng không để tâm nhiều: “Chúc ngủ ngon.”
Anh quay người bước đi, còn cô đóng cửa đổ ập xuống giường.
Bóng đêm đổ ào xuống bên cửa sổ như dòng nước, cô nhắm mắt lại, như vẫn còn thấy ánh mắt rực cháy, thiêu đốt đôi má của cô.
Mấy ngày sau, cô nhận được điện thoại của Cố Phi Trần, hẹn đi ăn trưa.
Thực ra cô đang len lớp, môn Quản lý khô khan, thầy giáo ngoài 50 tuổi đứng trên bục giảng đọc những định nghĩa trong sách, giọng thầy rất có tác dụng ru ngủ.
Cô nhìn xung quanh, phát hiện có hơn một nửa các bạn đã bò rạp xuống bàn thiu thiu ngủ, số còn lại thì túm năm tụm ba thì thì thào thào chuyện riêng. Cô cúi đầu, trong lòng nghĩ tới chuyện tối hôm đó, bèn nói trong điện thoại với giọng cực kỳ khẽ: “Em vẫn còn đang giận đây này.”
Nhưng giọng điệu chẳng hề có chút giận dỗi nào, ngược lại còn lộ rõ vẻ ngọt ngào nũng nịu. Đến nỗi Trần Trạch Như ngồi bên cạnh cũng không khỏi nhướn mắt sang phía cô làm xấu, trêu cô bảo: “Ai dà, cậu nhanh nhanh đi soi gương, nhìn tươi cười hớn hở, nom đến phát ngán.”
Cô không để ý, sau khi ngắt điện thoại bèn vội thu dọn sách vở, chuẩn bị trốn ra cửa sau.
Trần Trạch Như vội giữ cô lại: “Cậu trốn như vậy, lát nữa bị điểm danh thì sao?”
“Cậu giúp tớ điểm danh.” Cô nhìn vội đồng hồ, “Xe đợi ở bên ngoài rồi, nhanh không kịp.”
“Ui trời, vội gì kia chứ. Là bạn gái của người ta, cậu có quyền đến muộn, hiểu chưa? Đừng có tích cực quá, để anh ấy đợi một lúc có sao.”
Đối diện với lời giáo huấn của cô bạn khẩu xà tâm phật, Tần Hoan lại không hề để tâm, vừa nhân lúc thầy giáo quay lên bảng bèn chuồn ngay ra ngồi gần cửa, vười cười nói: “Tớ trân trọng từng giây phút ở bên cạnh Cố Phi Trần. Ai dà, nói chung có nói cậu cũng không hiểu, đợi cậu có bạn trai rồi hẵng nói. Thế nhé, buổi tối không phải đợi mình về mới ngủ, bye bye.”
“Ài, cậu đúng là hết thuốc chữa, làm mất mặt hết đám con gái bọn mình.” Khi giọng nói oán trách của Trần Trạch Như lọt vào tai Tần Hoan đã ôm cặp chạy ra khỏi lớp rồi.
Mãi rất lâu sau cô mới cảm nhận được, thì ra giống như lời Trần Trạch Như nói, có thể đến muộn tùy ý khi đang yêu mới là hạnh phúc thực sự.
Nhưng lúc đó, cô chỉ là người đuổi theo hạnh phúc, cố gắng bắt kịp hạnh phúc mà thôi. Mỗi khi cô cảm thấy mình đã chạm gần tới hạnh phúc, thì lại phát hiện thực ra mình đã cách nó rất xa, bởi thế cô chỉ không ngừng theo đuổi, chẳng dám dừng lại giây phút nào.
Hôm đó ăn cơm cùng nhau, mới biết buổi chiều Cố Phi Trần phải bay đi Thượng Hải, tham gia lễ kỷ niệm ngày thành lập và tiệc chúc mừng chi nhánh.
“Sao lúc trước không nói gì với em.” Trong lòng Tần Hoan không được thoải mái, mất cả hướng thú ăn uống. Ở trường học, hầu hết các nam sinh trước khi làm việc gì đều thông báo trước cho các bạn nữ, nhưng tại sao đến lượt cô, lại hoàn toàn không phải như vậy?
“Dạo này bận quá, ngay cả anh cũng suýt quên. Đến tận buổi sáng thư ký đưa thông tin chuyến bay anh mới nhớ ra.” Cố Phi Trần dường như không để tâm đến tâm trạng trẻ con của cô, khẽ xoa xoa lông mày bảo: “Đừng chau mày, không đẹp.”
Sự kết hợp của một đôi nam thanh nữ tú, lại thêm động tác thân mật như vậy, khiến hai cô gái ngồi bàn bên cạnh cũng phải liên tục quay sang nhìn, nhưng cô vẫn không vui, hỏi tiếp: “Anh đi bao lâu?”
“Chỉ có một tối thôi.”
“Tức là mai lại bay về?”
“Ừ!”
Cô rưới nước cari vàng óng lên đĩa cơm trắng, nghĩ một l