Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 134778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.

h hoặc quản lý, bọn họ đều vô cùng ngưỡng mộ Cố Phi Trần, điều đó thể hiện rõ rệt trên khuôn mặt và ánh mắt tươi trẻ của bọn họ.
Đúng vậy, Tần Hoan đứng bên ngoài cửa thầm nghĩ, người đàn ông ưu tú đến lóa mắt như vậy, những thành tích nhiều không đếm xuể của anh ta, đầu óc vang danh lừng lẫy của anh ta, rồi tính cách cương quyết nhanh nhậy của anh ta trên thương trường, khí thế hô phong hoán vũ, làm sao không khiến người khác phải khâm phục và ngưỡng mộ cho được?
Có điều những sinh viên đó còn trẻ như vậy, bọn họ hoàn toàn không hiểu, đâu có phải ai cũng đạt được thành công như vậy? Lại đâu phải ai cũng như người đàn ông đó? Có thể không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, có thể vứt bỏ cái gọi là tình yêu, thậm chí đem nó ra làm công cụ đánh đổi lấy lợi ích của mình?
không khí trong phòng đầy kích động, người đàn ông có dung mạo điển trai, phong cách nho nhã ở bên trên bục giảng dành được từng tràng từng tràng vỗ tay tán thướng bằng giọng nói bình thản thường ngày.
Anh ta như thể vị vua đứng giữa hàng vạn người, ánh mắt thâm trầm sâu thẳm, giọng nói và tâm trạng của anh dễ dàng không chế được cả hội trường.
Trong bầu không khí như vậy, dường như chỉ có một người không nhúng mình vào trong đó.
Tần Hoan đứng ở một giác cửa, mắt nhìn những gương mặt đầy nhiệt huyết lại có chút non trẻ bên trong. Có thể nhìn ra được, trong đó có không ít những đôi bạn trẻ đang yêu, họ ngồi sát vào nhau, có nhưng đôi còn công khai nắm tay nhau, gần như không còn khoảng cách nào lọt vào giữa được.
Cô thản nhiên nghĩ, trong số đó có bao nhiêu người không may mắn, sau vài năm nữa, sẽ trở thành một con cờ trong tay người yêu, dùng để tranh giành lợi ích, rồi lại bị vứt bỏ một cách vô tình.
Thực ra thời gian tọa đàm không lâu, nhưng do không khí của hội trường quá náo nhiệt, mà Cố Phi Trần lại nhiệt tình đột xuất anh ta lại dám hy sinh thời gian vàng ngọc của mình, sau khi bài phát biểu kết thúc, vẫn ở lại giải đáp những câu hỏi của một số sinh viên.
Danh tiếng của tập đoàn Cố Thị quá lừng lẫy, đối với tập đoàn doanh nghiệp hùng mạnh và choáng ngợp đến vậy, nghĩ nát óc cũng không chắc xâm nhập được vào bên trong. Những sinh viên đang ấp ủ trong lòng bao nhiệt tình và ước mơ, đối mặt với cơ hội hiếm hoi như vậy, đến cuối cùng, thiếu chút nữa đã biến hội trường thành ngày hội tuyển dụng lớn.
Thấy đã quá thời gian khá lâu, lãnh đạo nhà trường mới đành lên bục giảng tuyên bố kết thúc buổi tọa đàm.
Sinh viên tản dần đi trong tiếng bàn tán ồn ào, còn Cố Phi Trần được mời lại ăn bữa cơm trưa
Thầy hiệu phó còn bảo: “Tiểu Tần, cô cũng đi cùng chúng tôi.”
Thầy hình như chỉ buột miệng nói, vì đúng lúc đó nhìn thấy cô, hay do thương tình cô bận cả một buổi sáng, nên “lòng tốt” để cô cùng tham gia bữa cơm sang trọng.
Nhưng Tần Hoan dường như không muốn nghĩ ngợi lập tức nói: “Tôi không tham gia được không, buổi trưa tôi có việc bận...”
Cô còn chưa nói dứt lời liền bị thầy hiệu phó liếc nhìn, cô bèn ngưng lại, nghĩ tới hoàn cảnh trước mắt, cuối cùng đành thở một hơi thật sâu, rồi nuốt lại những lời chuẩn bị nói tiếp.
Vị lãnh đạo đầy quan cách này dường như chưa bao giờ cho phép người bên cạnh từ chối yêu cầu của mình, lần này cũng không cho phép cô có ý kiến gì khác, nhưng vẫn tỏ ra tươi cười nói: “Hôm nay chỉ có mấy người chúng ta, Tiểu Tần lại là phái nữ duy nhất ở đây, cô không đi cùng để tiếp khác thì còn gia đi nữa đây.” Nói rồi quay sang vị khách quý bảo: “Anh thấy đúng không tổng giám đốc Cố?”
Người đàn ông điển trai đó không nhìn thầy hiệu phó, chỉ cười khe khẽ bảo: “Vậy bữa trưa nay nhờ hiệu trưởng Lý bố trí giùm.”
“Không dám không dám, tổng giám đốc Cố đã nhã ý bớt thời gian đến, chiều lại còn tham gia nghi lễ khánh thành thư viện mới, trường chúng tôi vô cùng cảm ơn vì điều đó...”
Hai người nói chuyện dường như rất hợp, vừa nói vừa đi về phía trước.
Bước chân Tần Hoan ngập ngừng đôi chút, ánh mắt lại như có ma xuy quỷ khiến bám theo sau. Bởi anh đang nghiêng người nói chuyện với thầy hiệu phó, nên cô có thể nhìn thấy một nửa khuôn mặt anh, như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ dưới ánh mặt trời, khóe miệng khẽ nhướn lên, tâm trạng dường như đang rất vui vẻ.
Có lẽ do đó, huyết áp bị tụt xuống, giờ lại bị ánh mặt trời nóng gắt chiếu xuống, cô chỉ cảm thấy trước mắt khẽ tối lại, hai chân như mềm ra, nhưng cuối cùng vẫn cắn chặt răng, sải bước theo sau.
Cô không thể chỉ vì một chút việc riêng mà dễ dàng đắc tội với lãnh đạo nhà trường, bởi cô không còn là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, càng không phải là vật báu được nâng niu trên tay, cô không thiếu tiền tiêu, nhưng cô vẫn cần thích nghi với xã hội hiện thực, nên cũng đành gượng ép bản thân phải trưởng thành chín chắn hơn.
Gặp mà như không gặp.
Nhưng nếu nhất định cứ oan gia ngõ hẹp hết lần này đến lần khác, anh ta có thể giả như không có chuyện gì xẩy ra, vậy sao cô lại không thể?
Cả buổi sáng, trừ hai giây lúc ban đầu, anh không hề nhìn cô thêm một lần nào nữa.
Dường như chỉ là một người xa lạ.
Thực ra, xa lạ