Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 134779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/779 lượt.
cũng tốt.
Cô thậm chí khẽ thờ phào nhẹ nhõm.
Vậy bữa cơm trưa nay, cô cứ coi như đang tiếp một vị khách quan trọng đi.
Chỉ là như vậy mà thôi.
Bữa trưa được bố trí ở một khách sạn năm sao nổi tiếng gần trường học, tuy nói gần đây, nhưng mọi người vẫn đi xe tới đó. Tần Hoan ngồi ở xe sau cùng. Vừa lên xe, hơi lạnh của điều hòa phả ra làm cô rùng mình.
Ngồi cùng xe còn hai đồng nghiệp khác, trong đó một người nhanh mắt, cẩn thận hỏi cô: “Em lạnh không?”
Cô cố tỏ ra bình thản lắc đầu nói: “Em không lạnh.”
Nhưng cô vẫn cẩn thận ngồi tránh hướng gió lạnh thổi tới, lòng bàn tay khẽ đặt lên phần bụng đang đau âm ỉ, vừa cố chống lại cái rét bất chợt, vừa thầm mong xe mau chạy đến nơi.
Nhưng khách sạn cũng lạnh không kém.
Rượu mạnh như vậy, cô chỉ ngửi đã thấy sặc lên mũi, vậy mà anh lại nhẹ nhàng đặt cốc rỗng không xuống, không hề thay đổi sắc mặt.
Đây là cuộc sống đời thường của Cố Phi Trần hay sao?
Cô không khỏi ngây ra. Bởi cho dù đã từng ở bên nhau, nhưng anh lại chưa bao giờ dẫn cô tới những nơi như thế này.
Cô nhớ trước kia cô thường lo lắng, lo anh ở bên ngoài uống quá nhiều, càng lo tổn hại đến sức khỏe của anh, nên có lúc cũng vô cớ gây chuyện, đòi anh phải dẫn mình đi theo.
Nhưng lần nào anh cũng từ chối, chỉ cười nhẹ nói: “Thế em đã thấy anh say bao giờ chưa?”
Đúng là chưa bao giờ, tửu lượng của anh hình như rất tốt, hoặc là do anh biết cách không chế, nên trước nay chưa từng bị say. Nhưng anh bị hen suyễn, uống rượu rất không tốt cho sức khỏe. Mỗi lần ngửi thấy trên người anh có mùi rượu, cô đều không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ của anh trên bàn rượu, hình ảnh đó chỉ khiến cô càng cảm thấy khó chịu.
Mà anh hình như rất hiểu điều này, nên cho dù cô làm mình làm mẩy đòi đi bằng được, anh cũng chưa bao giờ dẫn cô theo.
Về sau, khi mối quan hệ của họ xuống dốc, trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, cơ hội đó càng không thể quanh trở lại.
Nên, cho đến hôm nay, cô mới tận mắt chứng kiến.
Nồng độ cồn trong ly rượu rất cao, nhưng trong mắt một số người lại chẳng khác nào nước lã, mà Cố Phi Trần lần này lại chỉ dẫn theo một trợ lý, với tư cách trợ lý cơ bản không đến lượt uống loại rượu đắt tiền như vậy.
Loại rượu này đắt rẻ gì cũng phải cả chục nghìn tệ một chai, những người có mặt ở đó lại đều là người có học vấn cao, trên bàn rượu không phải uống theo kiểu lấy được. Ngoài trừ mời mọi người cốc đầu tiên, thời gian còn lại đều chỉ uống vừa phải.
Nhưng cho dù là vậy, đến lượt Tần Hoan, cô vẫn nõi: “Lãnh đạo, tôi không biết uống rượu.”
Trong người cô không khỏe, vốn không thể uống rượu, nên cố gắng từ chối, nhưng khi nói ra lời như vậy, cô không hề nghĩ tới hậu quả tiếp ngay sao đó.
Quả nhiên, sắc mặt của thầy hiệu phó có chút thay đổi, nhưng khuôn mặt vẫn nở nụ cười nói giọng quan cách: “Làm gì có chuyện không biết uống rượu. Nhanh, mời tổng giám đốc Cố một ly. Đây là nhiệm vụ của tổ chức, nhất định phải hoàn thành.”
Đôi tay Tần Hoan để yên trên đùi, vẫn bình tĩnh nói: “Tôi thực sự không biết uống rượu.”
Cả bàn đột nhiên trở nên im lặng.
Lúc này, thầy hiệu phó không còn cố gắng tươi tỉnh được nữa, đến nụ cười cùng dần thu lại.
Giọng điệu và động tác của Tần Hoan đều thể hiện rõ ý muốn từ chối, cô cũng là số ít những người dám từ chối thầy trong những trường hợp như thế này.
Bị mất thể diện như vậy trước mặt mọi người, thầy hiệu phó khẽ ho một tiếng, sắc mặt nghiêm lại, kéo dài giọn nói: “Tiểu Tần...”
“Không sao!” trong lúc mọi người đang lúng túng, người đàn ông ngồi ở ghế chính mở miệng nói: “Cô ấy không biết uống thì không nên ép.”
Giọng của anh rất nhẹ, nhưng lại có sức mạnh không thể ngờ, trong phút chốc đã thay đổi được không khí, cũng ngắt lời thầy hiệu phó đang định nói.
Tần Hoan vẫn không nhìn lên, nhưng lại đoán được vẻ mặt của anh lúc này. Giống như âm thanh của giọng điệu của anh, nhẹ nhàng, bình tĩnh.
Anh giải nguy cho cô, nhưng cô lại không thể cảm kích vì điều đó.
Cô bị người khác yêu cầu, bị người khác ép buộc, đi làm những việc cô không muốn làm. Còn anh ngồi bên cạnh, tận mắt nhìn thấy màn diễn đó.
Người đàn ông từng thì thầm âu yếu bên tai cô, vô cùng thân thiết với cô, người đàn ông từng có bao ân oán đang xen chồng chéo với cô, anh ta biết cô trước kia cành vàng lá ngọc như thế nào, được mọi người nâng niu như bảo bối trên tay, nhưng nay anh ta cũng lại tần mắt chứng kiến hoàn cảnh của cô, nhìn thấy cô đơn độc một mình, bởi vì công việc, vì cuộc sống, bởi vì xa rời anh, nên đành để bị ép uống rượu, ép phải tiếp khách khứa trong hoàn cảnh như thế này.
Hơn nữa đối tượng cô phải tiếp đãi, lại là anh.
Tần Hoan ngồi ở trên ghế, trong lòng khó chịu như biển sóng cuộn trào. Cho dù cô vẫn chưa từng chịu khuất phục trước mệnh lệnh của thầy hiệu phó nhưng cảm thấy một nỗi tủi nhục cực kỳ khó chịu.
Cô không cản nhận được ánh mắt từ bên kia chiếu thẳng sang, nhưng lại cảm thấy anh như thể người xa lạ, lạnh lùng quan sát, thâu tóm mọi