Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.
ận trong cửa lên máy bay, Chu Chính Hạo mới ra về. Bỗng nhiên có ai đó lên tiếng chào anh: -Giám đốc Chu, có rỗi không? Tôi muốn mời anh đi ăn một bữa!
Chu Chính Hạo định thần lại, hóa ra là Lâm Huy, chồng của Tương Vũ. Chu Chính Hạo đã quen biết với Lâm Huy tại bệnh viện khi hai vợ chồng Tương Vũ vào thăm nom Khả Nhi. Lúc ấy công ty của Lâm Huy đang cạnh tranh giành lấy một vụ làm ăn với công ty của Chu Chính Hạo tại Thâm Quyến. Sau khi biết được thân phận của Chu Chính Hạo, Lâm Huy đã tìm cách tiếp cận anh.
Thực ra mặc dù quy mô công ty của Lâm Huy có hơi nhỏ nhưng thực lực tương đối mạnh. Bình thường Chu Chính Hạo cũng chẳng ngần ngại gì khi giao vụ làm ăn ấy cho công ty của Lâm Huy, nhưng đối phương lại sử dụng phương pháp cạnh tranh kinh doanh, thế nên Chu Chính Hạo không thể gật đầu bừa bãi được. Anh lại không phải là người thích lo chuyện của người khác, nhưng nghĩ đến việc Khả Nhi với Tương Vũ rất thân thiết, lại nhớ tới nụ cười hiền hòa của Tương Vũ, Chu Chính Hạo đành nói: -Giám đốc Lâm, vợ của anh thật đáng yêu, xứng đáng để anh trân trọng đấy!
Lâm Huy ngẩn người không hiểu ý của Chu Chính Hạo là gì.
Chu Chính Hạo nói: -Vài hôm trước, chỉ là tình cờ thôi, tôi nhìn thấy anh ngồi uống cà phê với cô Hồ của công ty tôi. Cô ấy không có quyền quyết định gì cả, không giúp gì cho anh được đâu!
Lâm Huy mặt mày biến sắc, nếu như chỉ là ngồi uống cà phê bình thường thì Chu Chính Hạo đương nhiên sẽ không nói làm gì. Một lúc sau, Lâm Huy mới ngập ngừng hỏi: -Cô Tần có biết không?
Chu Chính Hạo lắc đầu: -Tôi nghĩ không nên để cho một người tốt như vợ anh phải đau lòng nên tạm thời không nói với Khả Nhi. Chỉ có điều, nếu như còn tiếp tục, với quan hệ của cô ấy, tôi e là chuyện này sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Khả Nhi rất coi trọng vợ anh, thế nên cô ấy sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương bạn của mình đâu!
Lâm Huy gật đầu: -Cám ơn, tôi biết nên làm gì! Thực ra trong mắt tôi, vợ tôi vẫn luôn là người phụ nữ đẹp nhất. Tôi rất trân trọng cô ấy!
Chu Chính Hạo mỉm cười: -Vậy thì tốt! Phúc phận này chúng ta có cầu cũng chẳng được. Nếu như đã có rồi thì nên biết trân trọng, đúng không?
Bởi vì biết ơn quê hương, mấy năm gần đây Khả Nhi liên tục quyên góp tiền để sửa chữa đường xá, mua sắm thiết bị y tế, làm việc từ thiện ở quê hương. Ở trong cái huyện nhỏ ấy, Khả Nhi có thể nói là một người rất nổi tiếng. Lần này về quê, mặc dù không khua chiêng gõ trống, cố gắng tránh để kinh động đến bất kì ai, nhưng những ngày tháng thanh thản chưa kéo dài được bao lâu đã có người tới chào hỏi. Thế rồi người người lũ lượt kéo đến, có người còn dẫn theo con nhỏ đến hỏi bí quyết thành công của Khả Nhi, cũng có người quen đến tìm Khả Nhi để mong có được cơ hội hợp tác, cũng có những người lấy danh nghĩa là thân thích đến để mượn tiền hoặc nhờ Khả Nhi giúp tìm cho một công việc…
Một buổi tối nọ, đợi Khả Nhi tiễn nốt đoàn khách cuối cùng, Tương Vũ thở dài: -Cậu quay về là để nghỉ ngơi yên tĩnh một thời gian, bây giờ thành ra thế này thì bao giờ mới yên tĩnh cho được. Chi bằng chúng ta đến nhà tớ tránh nạn đi!
Khả Nhi lắc đầu: -Cũng không thể để cho bố mẹ cậu bị vạ lây được!
-Hay là…- Tần Tuyết Liên lên tiếng: -Chúng ta về quê vài hôm đi!
Khả Nhi vẫn lắc đầu, nghĩ một lúc rồi nói: -Chúng ta đến đặt bàn ăn khoảng 20 chỗ ở một nhà hàng to nhất trong huyện đi!
Dưới ánh mắt bỡ ngỡ của mọi người, Khả Nhi cười nói: -Ban đầu không muốn ồn ào nhưng bây giờ đã kinh động đến mọi người rồi. Về tình về lí đều nên mời những người trước đây đã giúp đỡ gia đình ta đến ăn uống một bữa rồi cảm ơn họ một tiếng. Uống nước nhớ nguồn, đây cũng là lẽ thường mà!
Bà ngoại và mẹ Khả Nhi gật đầu lia lịa.
Chọn một ngày đẹp trời, Khả Nhi đặt một bàn 20 chỗ ở một nhà hàng lớn nhất trong huyện, mời tất cả những người quyên tiền giúp cô đi học và chữa bệnh cho mẹ năm ấy đến dự tiệc. Cô còn mời hàng xóm xung quanh nhà thường ngày vẫn giúp đỡ gia đình cô đến chung vui. Mọi người ai nấy đều vui mừng, nhất là khi Khả Nhi lần lượt mời rượu và cám ơn từng người một. Lúc ấy họ mới phát hiện sự thành công của nhân vật nổi tiếng này có một phần nhỏ là đóng góp của mình.
Khả Nhi hào hứng mời rượu mọi người, Tương Vũ biết Khả Nhi không uống được rượu liền lén đổi rượu thành nước lọc. Mặc dù vậy Khả Nhi vẫn cảm thấy hơi lâng lâng vì men rượu.
Sau khi tiệc tàn, Tương Vũ dẫn Khả Nhi về nhà. Vừa xuống khỏi taxi, Khả Nhi đã nhìn thấy một bóng người rất quen đứng ở dưới lầu, người ấy đang nhìn cô mỉm cười. Cô chớp chớp mắt, miệng lẩm bẩm: -Tương Vũ, hình như tớ bị ảo giác!
Tương Vũ lạnh lùng: -Chẳng qua chỉ là một anh chàng đẹp trai thôi mà, cậu cần gì phải nghệt ra như vậy?
Gã đàn ông đó hung hãn mắng chửi:-Bà già chết tiệt, tôi đến đây tìm con gái, bà cấm được à?- đứng bên cạnh gã đàn ông đó là một đứa con trai khoảng 17 tuổi, mái tóc dài nhuộm vàng, tai có đeo mấy cái khuyên lấp lánh, nhìn cách ăn mặc là biết bắt chước theo phong cách ăn mặc của mấy minh