Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
êu.
Dương Phàm phát hiện ra một hiện tượng rất thú vị. Gần đây, chỉ cần Khả Nhi không ở bên cạnh Dương Phàm là anh lại “vô tình” gặp Tang Lệ Na: sân bóng, giảng đường, thậm chí là trên đường, nơi nào cũng có sự trùng hợp. Ví dụ như buổi chiều thứ bảy tuần này, Dương Phàm đang đứng ở cổng thư viện đợi Khả Nhi thì nhìn thấy Tang Lệ Na ăn diện chải chuốt rất cầu kì đi đến trước mặt mình, giọng nói vô cùng ngọt ngào:
-Thật là trùng hợp! Dương Phàm, anh cũng đến thư viện đọc sách à?- nụ cười ngọt ngào và ánh mắt đưa tình ấy chắc chắn khiến cho không ít nam sinh phải rung động.
Quả nhiên Dương Phàm mỉm cười rất ngọt ngào, khuôn mặt ánh lên niềm vui, nhưng câu nói phát ra từ miệng anh là: -Bỏ sức thăm dò hành tung của anh có muốn không trùng hợp cũng khó!
Nụ cười của Tang Lệ Na bỗng chốc cứng đờ ra.
Dương Phàm hỏi:
-Làm như vậy có ý nghĩa gì không?
-Em không hiểu anhđang nói gì?- Tang Lệ Na cố lấy lại vẻ điềm tĩnh.
-Tôi thích cô ấy, vì vậy trong lòng tôi Khả Nhi là tốt đẹp nhất! Như vậy là đủ rồi. Người khác cho rằng cô ấy tốt hay xấu đều không quan trọng. Còn những tin đồn không phải sự thật ấy từ đâu mà có bản thân cô hiểu rõ hơn ai hết. Từ sau tôi không muốn phải gặp lại cô nữa! Tốt nhất cô nên hiểu cho rõ tôi không phải là loại rác rưởi như Từ Quang Tông, không phải là con chó để cô mang ra làm trò chơi mà không dám lên tiếng phản đối. Chọc vào tôi không có lợi cho cô đâu!- Có lẽ là vì ánh mắt quá sức lạnh lùng của Dương Phàm đã khiến cho Tang Lệ Na sợ đến cứng đơ hết cả người. Dương Phàm hướng ánh mắt đi nơi khác, không thèm nhìn Tang Lệ Na: -Cô đi đi! Khả Nhi sắp đến rồi, ở lại đây chỉ khiến cho cô chuốc nhục vào thân thôi!
Tang Lệ Na bịt miệng bỏ chạy một mạch.
Dương Phàm nghiêng đầu, lớn tiếng nói với người đang đứng nép ở đằng sau cột đá to:
-Đã xem đủ chưa hả?
Khả Nhi thò đầu ra từ đằng sau cột đá, ngại ngùng cười hi hi:
-Hi hi, em vừa mới đến thôi, không nghe thấy gì hết đâu nhé!
Dương Phàm nhìn Khả Nhi không nói gì. Khả Nhi chậm rãi đi về phía anh, miệng cười tươi tắn.
-Em cười cái gì thế hả?
Khả Nhi đặt tay lên vài Dương Phàm, nhấc gót chân lên nhìn thẳng vào mặt anh:
-Dương Phàm, sao em cảm thấy càng ngày anh càng đẹp trai thế nhỉ?
Dương Phàm vênh mặt:
-Nịnh hót cũng vô dụng, hôm nay không học xong thì đừng mong về ăn cơm!
-Ối ông trời ơi…- Khả Nhi thảm thiết kêu lên.
Tang Lệ Na vừa chạy vừa khóc suốt chặng đường, chẳng may va phải Từ Quang Tông đang đi về hướng ngược lại:
-Lệ Na, sao cậu lại khóc?- Từ Quang Tông ân cần dìu Lệ Na đứng dậy, thấy mắt cô đỏ hoe liền lo lắng hỏi.
-Tránh ra!- Lệ Na bực tức đẩy Từ Quang Tông ra: -Cứ mặc xác tôi!
-Lệ Na- Từ Quang Tông vội vàng kéo Lệ Na lại: -Với quan hệ của chúng ta hiện nay, tớ làm sao có thể bỏ mặc cậu được? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi?
-Quan hệ của chúng ta?- Lệ Na cười nhạt: -Giữa chúng ta có quan hệ gì chứ?
-Cậu…cậu không phải là…
-Tôi đã đồng ý điều gì với cậu hay hứa hẹn với cậu điều gì sao?- Lệ Na tiến lại gần Từ Quang Tông: -Cậu tưởng cậu là cái thá gì chứ?
Từ Quang Tông ngẩn người nhìn Lệ Na, rõ ràng là cô ấy làm thân với cậu trước, rõ ràng là cô ấy ngầm đồng ý làm bạn gái của cậu, sao đột nhiên bây giờ lại lên tiếng phủ nhận?
-Cậu chẳng qua chỉ là một con chó ghẻ đến từ một nơi khỉ ho cò gáy nào đó...- Tang Lệ Na khinh bỉ nói: -Nếu như không phải vì cậu nói phét rằng Khả Nhi theo đuổi cậu thì đừng hòng tôi để mắt tới cậu! Rồi giờ thì sao? Những lời nói phét của cậu bị bại lộ rồi, đã trở thành trò cười cho thiên hạ rồi đấy! Thật là mất mặt! Tôi nói cho cậu biết, tôi chơi đùa cậu chán rồi! Chán ngấy rồi! Mau cút đi cho tôi nhờ!
Lồng ngực Từ Quang Tông phập phồng, cơn tức giận trào lên đến tận đỉnh đầu. Từ Quang Tông giơ nắm đấm lên.
Tang Lệ Na vênh mặt lên chẳng chút sợ hãi:
-Đánh đi! Có gan thì đánh đi! Từ nhỏ đến lớn chưa từng có người dám đánh tôi! Hôm nay cậu dám đánh tôi một cái, tôi đảm bảo ngày mai cậu ăn no đòn!
Nắm đấm giơ lên trong không trung đột nhiên run rẩy, khuôn mặt Từ Quang Tông tím tái, đôi mắt trợn lên dữ tợn nhìn Tang Lệ Na.
Tang Lệ Na kiêu hãnh lướt qua trước mặt Từ Quang Tông, lạnh lùng ném lại một câu:
-Muốn chòi mâm son à? Chờ đến kiếp sau đi!
Từ Quang Tông giáng mạnh nấm đấm xuống chiếc ghế đá bên cạnh, hai chân quỳ xuống đất, gục mặt lên chiếc ghế đá lạnh toát. Hóa ra kết quả học tập có xuất sắc đến mấy, có năng lực đến mấy cũng chỉ là một con chó trong mắt những kẻ kém cỏi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi nhảy múa kia thôi. Chỉ bởi vì cái nghèo nên Từ Quang Tông cảm thấy mình luôn thấp hơn người khác một bậc. Một giọt nước mắt đắng cay rơi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo….
Từ Quang Tông nhớ đến Khả Nhi. Khả Nhi là một cô gái xinh đẹp và thông minh, lúc nào cũng tỏ ra hiền hòa, không bao giờ coi thường cậu. Thực ra Từ Quang Tông không hề thích Tang Lệ Na. Tang Lệ Na mặc dù có diện mạo xinh đẹp nhưng lại quá phách lối và kiêu ngạo, khiến cho người