Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Trúc Âm
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2518 lượt.
hẳng có tâm trạng nào đùa vui với bạn, chỉ ngồi dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Dương Phàm vẫn còn đứng đó, anh vẫn lặng lẽ nhìn cô. Tàu hỏa đang từ từ lăn bánh, cái bóng người đứng trên sân ga đang mờ dần rồi chỉ còn là một điểm đen nhỏ xíu và biến mất hoàn toàn phía đằng sau. Hai cô gái chẳng còn tâm trạng vui vẻ như lần về nhà trước, thậm chí còn chẳng buồn động vào hai túi hoa quả mà bạn trai của mình vừa mua cho.
Khả Nhi nằm dài trên giường và nhắm mắt lại. Đột nhiên cô nhớ lại những lời mà Dương Phàm đã nói:
-Nếu như có một ngày nào đó em bỏ rơi anh, anh nghĩ là anh sẽ mãi mãi không thể tha thứ cho em!- khi anh nói ra câu này, cô nhìn thấy đôi mắt anh vô cùng u ám, vô cùng buồn bã. Cô nghĩ rằng anh ngốc, chỉ là xa cách có một tháng thôi mà cô đã buồn lắm rồi, làm sao có thể bỏ rơi anh được?
Tâm trạng u ám cứ đeo bám Khả Nhi suốt chặng đường về. Về đến nhà, nỗi vui mừng được gặp lại người thân mới khiến cho tâm trạng của Khả Nhi dịu bớt. Có thể là do gánh nặng gia đình đã được giảm đi nhiều nên thần sắc của bà ngoại lần này có vẻ khá hơn nhiều so với lần gặp trước. Còn sức khỏe của mẹ cũng không còn suy nhược như trước nữa. Không gì có thể khiến cho Khả Nhi cảm thấy vui hơn chuyện này.
Suốt kì nghỉ Tết, ngoài việc ở bên cạnh bà và mẹ, Khả Nhi lại ở bên cạnh Tương Vũ. Hai người bạn thân lâu lắm mới gặp nhau, có biết bao nhiêu là chuyện muốn nói. Tương Vũ kể về anh Lâm Huy của mình, còn Khả Nhi thì kể cho bạn nghe về Dương Phàm.
Tương Vũ nói:
Trên đường về trường, trong lòng Khả Nhi như có bị đè chặt bởi một hòn đá tảng khiến cho cô không sao thở được. Nếu như Dương Phàm cũng có quan niệm trọng nam khinh nữ đúng như lời mẹ nói, về lí trí đương nhiên nên đoạn tuyệt với anh. Nhưng những tình cảm cô đã trao cho anh rồi làm sao có thể dễ dàng lấy lại được? Cô mơ hồ nhìn ra ngoài cửa kính, cảnh vật lướt qua rất nhanh trước mắt cô. Mục tiêu sống của cô xưa nay đều rất rõ ràng, xử lí việc gì cũng rất dứt khoát. Lần này, chỉ có chuyện này khiến cho cô cảm thấy vô cùng bối rối và hoang mang.
Vừa xuống tàu hỏa Khả Nhi đã thấy Dương Phàm đứng chờ ở sân ga. Thân hình cao lớn nổi bật ở trong đám đông. Hình như anh đã đứng chờ lâu lắm rồi, ánh mắt sốt ruột đang tìm kiếm. Vào khoảnh khắc nhìn thấy Khả Nhi, ánh mắt ấy trở nên thật dịu dàng. Anh vui mừng chạy thật nhanh đến bên cô. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh, Khả Nhi không còn dũng khí để hỏi anh về điều cô vẫn băn khoăn bấy lâu nay.
Đến trước mặt Khả Nhi, Dương Phàm dang rộng hai tay ra như muốn ôm cô vào lòng. Nhưng trên sân ga đông người như vậy, anh đành chỉ khẽ ôm lấy hai vai cô rồi đưa tay ra đón lấy hành lí trên tay cô, dắt tay cô đi ra ngoài ga tàu. Xa cách đã một tháng rồi mới được gặp lại, trong lòng hai người đều cảm thấy vô cùng hân hoan nhưng lại không nói ra thành lời được, chỉ biết lặng lẽ siết chặt lấy tay nhau.
Ở trên bãi đậu xe ngoài sân ga, Khả Nhi nhìn thấy chiếc xe đua màu xanh lam của Chu Chính Hạo. Bây giờ cô đã có chút hiểu biết về xe đua và biết đây là một chiếc xe hơi đắt tiền. Không phải là không thích nhưng nó không hề phù hợp với hoàn cảnh của cô hiện nay.
–Dương Phàm…- Khả Nhi do dự một chút rồi mới lên tiếng: -Lần sau anh đừng mượn xe của Chu Chính Hạo đến đón em nữa.Chúng ta đi xe buýt thì hơn!
-Được thôi!- Dương Phàm không hỏi lí do mà lập tức đồng ý.
Sau khi lên xe, Dương Phàm không lái xe đi ngay mà quay sang ôm chặt lấy Khả Nhi vào lòng, cúi đầu xuống hôn lên đôi môi của cô. Đôi môi nóng bỏng ấy như quấn chặt lấy môi cô. Khả Nhi nhắm mắt để cho tình cảm trong lòng hưởng ứng theo anh. Không biết bao lâu sau, cô cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, lúc ấy Dương Phàm mới thả tay ra, khẽ cọ mũi vào môi cô thì thầm:
-Anh nhớ em lắm!
Khả Nhi hạnh phúc nép vào ngực anh, muốn nói với anh rằng cô cũng rất nhớ anh. Nhưng lời vừa ra đến cửa miệng đã trở thành:
- Dương Phàm, anh thích con trai hay con gái?
Dương Phàm ngẩn người ra rồi lập tức tỏ ra hân hoan:
- Em muốn sinh con cho anh à? Thế chúng ta bao giờ bắt đầu công cuộc “tạo người”? Hay là tối nay luôn đi!
Khả Nhi đỏ mặt trách:
-Anh nghĩ đi đâu thế? Em không có ý đó đâu!
-Anh hiểu em định nói gì mà!- Dương Phàm lấy lại vẻ mặt lúc bình thường của mình, đôi mắt say đắm nhìn Khả Nhi: -Cho dù là con trai hay con gái anh, chỉ cần là con của hai ta thì anh đều thích!
-Thế bố mẹ của anh…
-Con của chúng ta, sinh ra và nuôi dưỡng chúng đều là chúng ta. Chúng ta không chê bai thì thôi, người khác làm gì có tư cách chê bai hả em?- Dương Phàm ngừng lại một lát rồi nói tiếp: -Nhưng mà…
Khả Nhi căng thẳng: -Nhưng mà làm sao?
-Nếu như con gái mà xinh đẹp giống như em, khiến cho cả lũ con trai khóc lóc van xin anh hãy gả con gái cho bọn chúng thì anh thích con gái hơn đấy!- tưởng tượng ra viễn cảnh trong tương lai, Dương Phàm cười tươi như hoa: -Đến lúc ấy anh oai phong biết nhường nào! Xung quanh biết bao nhiêu là kẻ muốn lấy lòng anh!
Khả Nhi không nhịn được l