XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.

bỏ tay xuống. Anh ngoảnh đầu ra ngoài cửa sổ.
Trong xe vô cùng yên lặng, Dương phu nhân nhìn Khả Nhi mỉm cười. Dù sao cũng là thanh niên, cho dù có cố gắng tỏ ra bình tĩnh, ung dung đến mấy cũng không thể che dấu được tình cảm, tâm trạng thực sự của mình. Nếu đổi lại là người khác thì chưa chắc đã nhìn ra sự biến động tâm trạng của Khả Nhi, nhưng Dương phu nhân lại dễ dàng nhìn thấu tâm tư Khả Nhi.
Chiếc xe dừng lại ở trước một tòa biệt thự phong cách châu Âu. Dương Phàm xuống xe trước, đưa tay ra trước mặt Khả Nhi:
-Khả Nhi…
Khả Nhi ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo và tĩnh lặng. Dương phu nhân có chút bất ngờ, thấy hơi hứng thú với đôi mắt ấy. Khả Nhi thản nhiên mỉm cười, dù sao cũng đến đây rồi, sao lại không dám đối mặt? Cho dù có nản lòng thì cũng phải để cho mình nản lòng đến triệt để! Cô đặt tay lên tay Dương Phàm rồi lặng lẽ xuống xe.
Nắm được bàn tay Khả Nhi, Dương Phàm mới cả
m thấy có chút yên bình, anh thở phào:
-Khả Nhi, anh…
Một bóng người lao vụt đến, tiếng reo lảnh lót của một cô gái vang lên:
-Dương Phàm, cuối cùng thì cậu cũng đến đây rồi! Nào, để chị ôm một cái nào!
Dương Phàm một kéo tay Khả Nhi hoảng hốt lùi lại phía sau, một tay chặn phía trước:
-Đừng, đừng có lại gần đây! Cái kiểu ôm hôn kinh dị kiểu Mỹ ấy không phù hợp với tôi đâu!
-Hứ…- cô gái đó lập tức “phanh” lại: -Mất cả hứng, rõ ràng là thanh niên mà cứ như ông già ấy! Chẳng có chút lãng mạn nào cả!
-Cái đó còn phải xem xem đối phương là ai đã! Tôi không có hứng thú lãng mạn với một “thằng đàn ông” đâu!- mặc dù câu đó là hướng đến cô gái trước mặt nhưng mắt Dương Phàm lại quay sang nhìn Khả Nhi. Anh vẫn nắm chặt lấy tay Khả Nhi không chịu buông ra, ngón tay cái nhẹ nhàng miết trên da tay cô, thể hiện sự thân mật.
Ánh mắt của cô gái ấy dừng lại trên người Khả Nhi:
-Ấy, người đẹp cổ điển này ở đâu ra vậy?
Dương Phàm ôm lấy vai Khả Nhi, thản nhiên đáp:
-Đây là Tần Khả Nhi, bạn gái của tôi!
-Xin chào, cô gái cởi mở đưa tay ra trước mặt Khả Nhi: -Tôi là Lương Dung Hinh- cô gái ấy có dáng người gầy và cao, mái tóc mỏng và ngắn, mặc quần bò và áo phông thể thao, mặc dù không phải là xinh đẹp nhưng có thể nói là khá tự tin và phóng khoáng. Điều này khiến cho cô có khí chất giống như khí chất toát ra từ người Dương Phàm.
Khả Nhi đưa tay lên bắt tay cô gái đó, mỉm cười lịch sự:
-Rất vui vì được quen biết cô!- Khả Nhi mặc trên người chiếc váy xanh do Dương Phàm mua tặng. Lương Dung Hinh nhìn Khả Nhi ngưỡng mộ. Nhìn vào thân hình gợi cảm của Khả Nhi, cô bất giác cúi đầu xuống nhìn vào bộ ngực khá bằng phẳng của mình.
Dương Phàm cười ác ý:
-Đừng nhìn nữa, bình nguyên Đông Bắc không thể trở thành ngọn núi Chomo lungma được đâu!
-Dương Phàm, cậu muốn chết phải không? –Lương Dung Hinh gào lên.
Dương Phàm phá ra cười rồi nhẹ nhàng dắt Khả Nhi đi vòng qua người Lương Dung Hinh, bước lên bậc thềm. Ngoài Lương Dung Hinh ra còn có bảy tám thanh niên nam nữ nữa, người ngồi người đứng ở ngoài hành lang, phá ra cười trước câu đùa của Dương Phàm. Dương Phàm đến giới thiệu Khả Nhi cho từng người một. Cô gái có mái tóc dài buông xõa trông rất hiền gọi là Đồng Đồng, là con gái một người bạn của nhà họ Dương giống như Hinh Hinh. Hai cô gái khác là bạn của Hinh Hinh dẫn đến, còn những cậu con trai đều là bạn lúc nhỏ của Dương Phàm. Mọi người cười hi hi rồi gọi Khả Nhi là “chị dâu”, “em dâu”…Khả Nhi ngượng đỏ mặt, còn Dương Phàm thì thích lắm.






Trong đó có một người tên là Nghiêm Thiếu Bình thúc một đấm vào bụng Dương Phàm:
-Cái thằng ranh này, có bạn gái mà không chịu nói một tiếng!
-Ấy da…- Dương Phàm nhướn mày: -Mấy thằng các cậu thằng nào cũng như hổ như báo, nếu như chưa an toàn tuyệt đối, tôi nào dám dẫn đến trước mặt các cậu?
Nghiêm Thiếu Bình cười gian xảo:
-Cậu dựa vào đâu mà nói bây giờ cậu đã an toàn tuyệt đối?- nói rồi Nghiêm Thiếu Bình quay sang Khả Nhi nói: -Em dâu, điệu nhảy đầu tiên của tối nay anh đặt trước rồi nhé! Đến lúc ấy anh em mình giao lưu đôi chút nhé!
-Dương Phàm…- Hinh Hinh gầm lên.
….
Ầm ĩ một hồi lâu đã đến lúc bữa trưa bắt đầu. Dương phu nhân là bậc phụ huynh duy nhất ở đây. Bà ngồi ở ghế đầu của cái bàn ăn hình chữ chật, những người khác ngồi ở hai bên bàn ăn.
Dương Phàm nhìn vào dụng cụ ăn trước mặt, nhíu mày hỏi:
-Sao lại ăn đồ Tây à?
-Là vì con đấy!-Dương phu nhân tươi tỉnh đáp: -Mẹ nhớ là con thích ăn đồ ăn kiểu Mỹ- dứt lời bà quay sang hỏi Khả Nhi: -Khả Nhi, thế còn cháu? Cháu thích ăn món ăn gì?
Dương Phàm cướp lời:
-Khả Nhi cũng thích ăn đồ ăn Trung Quốc giống con!
-Hài…- Dương phu nhân mặt không biến sắc, vẫn mỉm cười bảo:-Thế thì trưa nay cố ăn đi vậy! Tối nay ta sẽ dặn đầu bếp làm nhiều món ăn Trung Quốc!
-Thưa bác…- Khả Nhi bình thản đáp: -Cháu chưa từng ăn đồ ăn tây nên không thể nói được là có thích hay không. Nhưng cháu rất vui được nếm thử những món ăn mới lạ! Nếu như bác không để ý, bác có thể dạy cho cháu sử dụng dụng cụ ăn như th