XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Trúc Âm

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.

a Khả Nhi chẳng thể nào từ chối.
Dương Phàm lo lắng nhìn Khả Nhi:
-Mẹ ơi, bọn con…
Mẹ Dương Phàm dừng bước ngoảnh đầu lại:
-Mẹ hi vọng sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với Khả Nhi để hiểu nhau hơn, con không muốn thế à?
Dương Phàm cứng lưỡi không đáp được lời nào. Khả Nhi ung dung đáp:
-Cám ơn bác, cháu rất vui! Cháu sẽ đến ạ! Nhân tiện cháu cũng định tìm hiểu thêm về cuộc sống thực của anh Dương Phàm!
Vừa bước xuống lầu thì một chiếc ô tô màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt. Người lái xe xuống xe mở cửa cho hai người. Khả Nhi nhìn thấy lô gô của chiếc xe hơi này. Mặc dù không mấy hiểu biết về xe hơi nhưng nhìn chiếc xe này, cô biết nó là một chiếc xe hơi đắt tiền của một hãng xe nổi tiếng. Với số tiền lương một năm của nhân viên công chức không biết làm sao có thể mua được chiếc xe hơi đắt tiền này? Dương Phàm ngồi bên cạnh bất an nhìn Khả Nhi, cô quay sang mỉm cười với anh. Nhìn thấy sự căng thẳng và cảm giác có lỗi trong đôi mắt anh, miệng Khả Nhi bỗng nhiên cảm thấy đắng ngắt.
Dương phu nhân ngồi trên xe, lặng lẽ nhìn vào đôi trai gái mặt mày ủ rũ ở ngoài. Kể từ khi tỏ rõ thái độ với mẹ, Dương Phàm cứ nắm chặt lấy tay của Khả Nhi không chịu buông ra, mô hôi túa ra ướt đầm lòng bàn tay cô. Khả Nhi cố gắng rút tay ra khỏi tay Dương Phàm, bước lên xe trước và ngồi xuống bên cạnh Dương phu nhân. Dương Phàm ngây người đứng ở bên cạnh xe, dường như quên mất là phải vào xe vậy.
Dương phu nhân chẳng hề thúc giục Dương Phàm, thong thả lấy ra một lon nước từ trong tủ lạnh trong xe đưa cho Khả Nhi:
-Thời tiết thật là nóng nực! Nên bổ sung thêm nước cho cơ thể!
-Cám ơn bác!- Khả Nhi đón lấy lon nước, cảm giác lạnh buốt từ lon nước len lỏi vào trong từng thớ thịt của cô. Nhưng cho dù có lạnh thế nào cũng không thể làm dịu đi sự lo lắng trong lòng của Khả Nhi lúc này.
Cuối cùng thì Dương Phàm cũng chầm chậm đi vào xe. Trên đường đi, Dương Phàm ậm ừ trả lời những câu hỏi của mẹ, mắt vẫn hướng về phía Khả Nhi.
Thỉnh thoảng Dương phu nhân chủ động nói chuyện với Khả Nhi. Mặc dù không phải là nhiệt tình nhưng cũng không đến mức lạnh nhạt với cô. Thỉnh thoảng trong câu chuyện của họ lại có nhắc đến cái tên Hinh Hinh:
-Dương Phàm từ nhỏ đã không thích chơi với con gái. Nói con gái hay khóc nhè, đặc biệt phiền phức. Hinh Hinh là người bạn khác giới duy nhất của Dương Phàm đấy!
-Cái bộ dạng điên khùng của cô ta mà cũng nói là con gái được sao? –Dương Phàm chen vào: -Năm đó sở dĩ bọn con cho cô ta chơi cùng là bởi vì chẳng có ai coi cô ta là con gái cả!
-Con gái lớn lên sẽ tự khắc thay đổi, Hinh Hinh bây giờ xinh đẹp lắm đấy!- mặc dù vẫn tươi cười nói chuyện nhưng Dương phu nhân thực sự không phải là một người dễ tính: -Con bé ấy tính cách tương đối mạnh mẽ, mới tí tuổi đầu đã đi khắp nơi, nói là đi tìm linh cảm nghệ thuật. Mới chừng ấy tuổi mà đã có danh tiếng trong giới họa sĩ rồi đấy!
-Toàn là bịa đặt, danh tiếng chẳng qua là do bố cô ta dùng tiền mua lại mà thôi!- Dương Phàm phản đối: - Những bức tranh vẽ bậy bạ chẳng biết là vẽ cái gì, thế mà mới được mấy ông họa sĩ ăn tiền tán dương cho vài câu đã tưởng là mình giỏi giang lắm!
Dương phu nhân quở trách:
-Con thật là, trước đây con vốn không thích nói xấu sau lưng người khá, sao hôm nay bỗng nhiên lại nói xấu Hinh Hinh thế hả?
-Con nói sự thực đấy chứ, con chẳng ngại gì mà không dám nói trước mặt cô ta cả!- Dương Phàm vừa nói vừa ngoảnh sang nhìn Khả Nhi: -Hơn nữa bản thân cô ta cũng từng nói, sở thích lớn nhất của cô ta là đi câu các anh chàng đẹp trai ở khắp các nước trên thế giới, cả đời này chỉ yêu chứ không cưới còn gì!
Khả Nhi khẽ mỉm cười nhưng không nói gì. Thực ra cho dù phương thức sống của người khác có như thế nào chỉ cần không ảnh hưởng đến Dương Phàm thì anh ấy thường không bình luận nọ kia. Thế mà hôm nay anh ấy lại bình luận cái cô Hinh Hinh ấy thế này thế kia, cứ như thể muốn rũ bỏ hết quan hệ với cô ấy vậy.
Chiếc xe giảm bớt tốc độ khi đến gần biệt thự Vạn Lục. Khả Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, rừng cây, sông, hồ, suối…từng tòa biệt thự tô điểm cho phong cảnh nơi đây. Cảnh tượng rộng lớn và đẹp đẽ như một bức tranh nơi thiên đường hiện ra trước mặt Khả Nhi. Ở văn phòng làm việc của cô cũng có một bức tranh như vậy, tuy nhiên làm sao có thể sánh bằng cảnh vật sinh động và tuyệt đẹp này. Chiến lược kinh doanh sản phẩm của sơn trang Vạn Lục là một trong những ví dụ trong bài giảng kinh tế, Khả Nhi đã nhớ như in ở trong đầu.Cô đã treo bức tranh đó lên tường ở phòng làm việc và nói đùa với Dương Phàm rằng:
-Em phải lấy sơn trang bên hồ Vạn Lục làm mục tiêu phấn đấu, tăng thêm động lực cho bản thân!
Dương Phàm từng thản nhiên đáp:
-Ở trong đó cũng vậy thôi, chẳng có gì khác biệt cả!
Ban đầu Khả Nhi thấy Dương Phàm nói thản nhiên như vậy thì cứ nghĩ rằng anh không coi những điều cô nói là thật. Hóa ra cái cô coi là mục tiêu phấn đấu đã sớm thuộc về anh rồi.
Đôi hàng mi của Khả Nhi buồn bã cụp xuống. Hàng mi ấy rất dài, rất cong và đang khẽ động đậy. Dương Phàm nhấc tay lên rồi lại lặng lẽ